Raphael

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ :))

[Thông báo thêm thành viên + tuyển thành viên]

Chào các bạn reader của nhà Raphael,

Ta đăng post này để thông báo hai việc:

  1. Thêm thành viên

Chắc chư vị đã thấy là nhà ta mới làm thêm bộ Thanh Ảnh (Quyển 1). Truyện đó hiện tại đang do editor mới toanh là bạn Trang Kiều đảm nhiệm.

2. Tuyển thành viên

Tương lai là ta sắp phải nghỉ hưu rồi, nên muốn trước khi nghỉ hưu tầm 1 hay 2 năm gì đó thì khai phá được thêm editor có tâm để duy trì nhà này. Cũng là duy trì một cái tổ cho các độc giả yêu thích sinh tử văn/mpreg có chỗ để tám nhảm, để đề cử truyện mình thích, và để theo dõi truyện mới.

Vị trí 1:

  • Trans mục Mpreg fiction (truyện lẻ). Mpreg ta bỏ đã lâu do nhận thấy văn phong ngược tâm màu mè của mình chỉ hợp với văn khựa. Hiện tại mục này do bạn JT (truyện ngắn kì) và Yoyo (tiểu thuyết dài kì) đảm nhiệm, hiện tại t muốn tìm thêm người dịch. Mục đích của ta là đưa MPREG trở thành một nhánh rẽ khác trong nhà, song song với ĐAM MỸ SINH TỬ.
  • – Mục này trans sẽ làm việc độc lập gần như 1 admin khác trong nhà ấy, tự chọn truyện và tự đăng theo sở thích cá nhân (đề cử: truyện có cảnh sinh vật vã). Các yêu cầu về nội dung và hình thức của 1 bài đăng t sẽ hướng dẫn sau (thực ra cái này ai đọc nhiều ở nhà ta cũng đúc kết ra đc).

Yêu cầu 1:

  • Yêu cầu khả năng của editor: đọc hiểu tương đối tiếng Anh, văn dịch lưu loát.
  • Giữ chữ tín (vì k thể cứ k thích thì bỏ dở truyện giữa chừng, hoặc tệ hơn là biệt vô âm tín được).
  • Có thể duy trì tối thiểu 2 tuần/chương (hoặc truyện ngắn).

Vị trí 2:

  • Editor truyện NGUYỆT HOA TAM THIÊN (Phong Yên Huyễn): cổ trang, cường cường, đế vương thụ, cung đình hầu tước, sinh tử, ngược luyến tình thâm. Link wattpad

ND sơ lược: Tôi quên rồi >< Đại để thì thụ là vua, vật vã sinh con cho công 1 nhưng chính hắn lại là người muốn lật đổ thụ. 

Yêu cầu 2:

  • Tiếng Việt tốt =)) Thật đó, vì chủ nhà dùng QT nhiều nên chủ nhà hiểu cái này chính là khả năng tiếng Việt tốt + kinh nghiệm edit Hán Việt nhiều thành quen. Tuy nhiên, biết tiếng Trung thì càng tốt :3
  • Có máy tính. (Nếu k biết tiếng Trung thì edit trên đt chính là 1 cực hình đấy).
  • Thế thôi, k yêu cầu kinh nghiệm, k yêu cầu từng sử dụng được QT, vì mọi thứ bạn Raph đều có thể đào tạo được.

Cách thức “ứng tuyển”:

  • Liên lạc với chủ nhà qua mail: t.raphael.vn@gmail.com
  • Dịch thử 1-2 truyện/chương theo yêu cầu, chủ nhà thấy văn phong ổn ổn có thể đào tạo thì chủ nhà sẽ liên lạc lại để làm cộng tác viên lâu dài.

Cám ơn các bạn vì đã đọc bài post. Mình sẽ gim bài này nên đầu trang. Hy vọng các bạn reader suy nghĩ đến lời mời này của chủ nhà Raph.

Thân gửi,

Raph.

Những điều cần biết trước khi vào nhà

ygb3wbfn

CHÚ Ý:

– Tất cả các sản phẩm trong đây đều là SINH TỬ VĂN  hoặc MPREG! Không hiểu là gì, mời back khẩn trương!!!!

– Gu truyện của chủ nhà đa phần là NGƯỢC LUYẾN tè le, MANG THAI vật vã, SINH NỞ chi tiết, một số mục chèn HÌNH ẢNH cấm vị thành niên miêu tả trần trụi cảnh nam nam sinh tử. Thỉnh tâm hồn non nớt không nên lảng vảng nơi đây kẻo tam quan bị đả kích.

– PASS (chung, nếu có): suynghikitruockhidoc.

– Ngoài ra, chủ nhà KHÔNG CẤM dẫn link, share pass, repost (Ngạc nhiên chưa? :v) Tuy nhiên, chủ nhà có 1 yêu cầu là nhớ thông báo cho chủ nhà một tiếng + có trích dẫn đầy đủ link về nhà gia chủ.

– Tuyệt đối KHÔNG CHUYỂN VER dưới mọi hình thức.

 

Bạn đã được chủ nhà cảnh báo trước. Ta ghim lên trang đầu rồi đấy.

Raph thân gửi.

————-Đây là hàng rào bảo hộ cho tam quan của chư vị————-

[Mpreg dịch] Our baby – chapter 9

n truyện: OUR BABY

Tạm dịch: EM BÉ CỦA CHÚNG MÌNH

Tác giả: ElviraTepes

Người dịch: JT

Link bản gốc: đây

Wolf nằm trên chiếc võng ở sân sau, tận hưởng những tia nắng ấm của những ngày xuân. Anh đang mặc một chiếc quần đùi, và đọc cuốn sách “Giai điệu tối tăm” của Christine Feehan, một chân của anh thì đặt dưới đất, đung đưa võng tới lui. Đã hơn một tháng kể từ ngày chuyện kinh hoàng ấy xảy ra, Falcon hiện giờ đã năm tháng mang em bé. Những vết bầm tím đã biến mất và Falcon đã trở nên bình tĩnh trở lại sau lần hoảng loạn ấy. Cậu thỉnh thoảng gặp ác mộng về lần ấy nhưng dạo gần đây mọi việc đều đang tiến triển rất tốt. “Này, đưa cho em nào”. Falcon nũng nịu bảo khi Wolf giật lấy cuốn sách từ cậu. “Em đang đọc mà”. Cậu mỉm cười khi Wolf đặt cuốn sách lên trên cái bàn bên cạnh chiếc võng.

“Sao? Cuốn sách này quan trọng hơn anh à?”, Wolf vừa nói vừa nhăn mặt. “Anh nghĩ anh phải hấp dẫn hơn cuốn sách đối với em chứ?”. Anh mỉm cười thật tươi khi Falcon bước đến gần chiếc võng. Falcon ngồi xuống, tay đặt lên bụng to của mình. Wolf mỉm cười, anh ôm lấy Falcon, khẽ đặt một nụ hôn lên môi cậu, chân thì đẩy chiếc võng tới lui. Anh nhận thấy rằng những chuyển động mạnh và nhanh có thể làm những đứa bé trong bụng của Falcon trở nên yên ắng hơn. “Anh thấy là Crimson với Blade có vẻ cũng thích cái võng này như ba của tụi nó vậy đó em yêu”. Wolf nói rồi lấy tay xoa quả bóng tròn to trước bụng của Falcon. “Em cảm thấy thế nào?”.

“Như một quả khinh khí cầu anh à! Tụi nhỏ lúc nào cũng quẫy đạp trừ khi em nằm yên và ngồi trên võng đưa tới lui với anh nè. Hình như là không có gì có thể làm tụi nó chịu nằm im hết, chỉ những lúc em nói chuyện với nó thôi!”. Falcon mỉm cười khi mà tụi nhỏ bắt đầu quẫy đạp khi mà Wolf ngừng đưa đẩy chiếc võng. “Anh đang định hành hạ em theo kiểu mới á hả?”. Falcon nũng nịu hỏi khi mà đám trẻ bắt đầu đạp mạnh hơn.

“Ôi, anh xin lỗi nha, anh quên mất là lũ trẻ vẫn còn ở ngay trong đây, thật an toàn”. Anh bắt đầu vẽ những hình thù kì lạ lên trên khuôn bụng của Falcon. “Có thể tụi nó đang muốn nhắc mình là tụi nó đang ở đây và tụi nó thì đang rất khỏe. Vậy đó. Tụi nhỏ biết là mình đã lo lắng biết chừng nào, nên tụi nó muốn khẳng định với ba của chúng là tụi nó vẫn đang rất khỏe mạnh đó”. Wolf nói và lấy tay xoa thành hình tròn trên bụng của Falcon và bắt đầu đung đẩy cái võng tiếp tục. Cả hai người đàn ông nhanh chóng buồn ngủ vì nhịp điệu đều đặn tới lui của chiếc võng.

~~~

Falcon tỉnh dậy, trước mặt cậu là một cảnh thật đẹp. Wolf nằm cạnh cậu, vẫn còn ngáy ngủ. Tay của Wolf vẫn còn đặt lên bụng của cậu. Falcon mỉm cười thật tươi, nằm đấy, chờ cho đến khi Wolf tỉnh dậy. “Này anh yêu, anh có đang mơ về Crimson với Blade không đấy?”.

“Ủa, sao em biết hay vậy?”, Wolf bối rồi nhìn Falcon.

“Anh nãy giờ cứ vuốt rồi xoa bụng của em. Nó thật là thoải mái. Em rất thích mà”. Falcon nói và dựa người vào Wolf, đặt một nụ hôn lên môi anh. Cậu giật nảy mình khi mà điện thoại reng lên, cả hai người đàn ông té ra khỏi võng, Wolf lấy thân mình của anh đỡ lấy Falcon và ôm cậu chặt trong tay. “Ôi kị sĩ dưới ánh trăng của lòng em”. Falcon mỉm cười khi Wolf cười thật lớn. “Mà này, em như thiếu nữ đang tìm hoàng tử của mình vậy hả? Em cũng đang đi tìm hoàng tử cho em đó, nhưng mà em không còn là gái còn trinh nữa rồi”. Falcon đứng dậy và lấy chiếc điên thoại ra và kiểm tra xem ai đang gọi. Cậu thấy số của mẹ cậu, bà Maureen. Cậu bấm số gọi lại, “Mẹ gọi con hả? Vâng, đương nhiên rồi, tụi con có thể đến trong vòng một tiếng nữa. Ok, tạm biệt mẹ”. Cậu bỏ điện thoại trở lại vào túi của mình và nhìn Wolf, “Mẹ muốn tụi mình ghé qua chút nữa, mẹ không nói lí do”.

~~~~

 Wolf dừng xe trước lối ra vào nhà của bà Maureen, cả hai cùng rời khỏi xe. Falcon quyết định hôm nay sẽ là lần cuối cậu mang chiếc ủng cao cổ này. Cả hai cùng bước vào nhà, bà Maureean và ông Daniel đã ngồi trên bộ trường kỉ và đợi hai người. “Chào ba mẹ, hai người muốn gặp tụi con sao?”, Falcon hỏi với giọng tò mò.

 Daniel đứng dậy và bước về phía cặp đôi trẻ, “Ừ, đúng rồi. Ba mẹ biết là tụi con rất bận lúc này và ba mẹ quyết định sẽ giúp cho hai con chi trả cho lễ cưới. Đây là món quà mà ba mẹ muốn tặng hai con. Và ba mẹ không chấp nhận câu trả lời không từ hai con đâu”. Cả hai chàng trai trẻ thật sự bất ngờ với những điều mà họ vừa nghe thấy.

 “Ba à, ba không cần phải làm như vậy đâu, tụi con có thể tự lo liệu được mà”. Wolf đặt tay vòng qua Falcon, “Tụi con đã chuẩn bị điều này từ trước rồi”.

 “Ba chẳng cần biết. Mẹ con và ba sẽ giúp tụi con và tụi con không thể từ chối đâu. Với một đống bill thanh toán viện phí sau tai nạn vừa rồi thì ba thật sự nghi ngờ là con có thể chi trả cho lễ cưới đó”. Ông Daniel nói với vẻ nghiêm nghị.

 Wolf ngại ngùng với quyết định của ba mình, “Dạ vậy cũng được, nhưng mà mọi việc vẫn sẽ để con quyết định nha, mọi kế hoạch về lễ cưới và mấy ý tưởng tụi con đã lên hết rồi”.

“Vậy lễ cưới của tụi con sẽ như thế nào vậy Wolf? Ba mẹ sẽ không thay đổi gì đâu, ba mẹ chỉ muốn biết thôi”. Bà Maureen nói và kéo Daniel ngồi xuống, bà chỉ tay về bộ trường kỉ và bảo cặp tình nhân cũng ngồi xuống một lượt.

“Dạ, tụi con muốn tổ chức lễ cưới ở sân nhà sau của tụi con trong hè này. Nó chắc chỉ là một buổi tiệc nhỏ nhỏ thôi, tụi con sẽ mời bạn với gia đình thôi. Nhưng mà tụi con chưa có ngày cụ thể, chắc sớm thôi. Tụi con muốn lễ cưới diễn ra trước khi Crimson và Blade chào đời”. Wolf nói và lấy tay xoa bụng của Falcon.

“Rất tốt, chúng ta sẽ cùng nhau chuẩn bị từ bây giờ. Tụi con thật sự đã nghĩ là sẽ không cần ba mẹ phụ giúp lễ cưới à? Làm sao có thể như vậy được chứ.” Nói rồi bà Maureen bước đến bên cạnh Wolf và Falcon.

Falcon nhìn bà Maureen và không thể nói nên lời. “Mẹ à, con thật sự không biết phải nói gì, con rất vui khi ba mẹ quyết định giúp đỡ tụi con, thực sự là… con có thể nói gì giờ? Ba mẹ đã làm rất nhiều cho tụi con, con rất vui vì ba mẹ giúp tụi con, con vui lắm. Điều này thực sự rất có ý nghĩa đối với tụi con…”. Falcon nói, đôi mắt cậu ngấn lệ.

“Falcon, đừng khóc. Mọi thứ đều ổn mà, con phải vui chứ!”. Bà Maureen và Wolf bắt đầu vỗ về Falcon.

“Con vui lắm, vì cảm xúc của con dễ xúc động và con không thể điều khiển được nó.” Falcon nói trong nước mắt, tay của cậu đặt lên bụng khi những đứa bé chuyển động một lần nữa.

~~~~

Ba giờ sau Wolf và Falcon đang trên đường trở về nhà. Cả hai đều đã đồng ý rằng lễ cưới sẽ được tổ chức trong vòng một tháng nữa. Khi cả hai về nhà, họ vô cùng ngạc nhiên khi thấy xe của bà Althea đậu trước nhà. Falcon bước lên trước Wolf, cả hai cùng bước vào phòng khách. Falcon thấy mẹ cậu đang ngồi trên ghế và đọc sách. “Chào mẹ, mẹ đến nhà tụi con có việc gì không mẹ?”.

“À”, bà Althea bỏ cuốn sách lên bàn, “Mẹ muốn thăm con trai của mẹ và con rể của mẹ đó mà. Mẹ chưa gặp tụi con cũng khá lâu rồi đó, và mẹ cũng nhớ hai đứa lắm, nên mẹ ghé ngang qua đây”. Falcon ôm chầm lấy mẹ của cậu và cười khúc khích khi mấy đứa bé trong bụng cậu quẫy đạp. “Con thấy tụi nó năng động lắm, con mừng lắm”. Falcon và mẹ cậu ngồi trên ghế nói chuyện một lúc trong khi Wolf đi chuẩn bị bữa trưa.

Wolf trở ra năm phút sau với những lát bánh sandwich. Anh đặt bánh lên những chiếc dĩa và đặt chúng lên bàn, anh đến cạnh bên Falcon và ngồi xuống ghế. Wolf mỉm cười khi Falcon tựa vào người anh. “Mẹ à, thật là tốt khi mà tụi con gặp mẹ. Tụi con xin lỗi khi không đến gặp mẹ, dạo này tụi con bận túi bụi”. Anh nói và đặt tay lên bụng của Falcon để cho tụi nhỏ dừng quẫy đạp. “Tụi con làm rất nhiều việc tháng vừa rồi, mọi việc đã có vẻ giảm bớt để cho tụi con nghỉ ngơi lúc này. Và cặp sinh đôi của tụi con lúc này rất là năng nổ hoạt động, bác sĩ Taylor bảo là mọi thứ đang tiến triển rất tốt. Ngày mai tụi con lại ghé qua bác sĩ để kiểm tra mọi thứ”.

“Đúng rồi, mẹ có thể đi chung với tụi mà”. Falcon nói khi anh ngồi dậy. “Con rất vui khi mà mẹ có thể đi chung đó”.

“Xin lỗi con trai nhưng mà mẹ không đi được rồi. Mẹ có kế hoạch cho ngày mai rồi. Mẹ rất thích khi con trai mẹ mời mẹ đi chung. Thôi để lần sau nha”. Falcon gật đầu khi Wolf bắt đầu xoa bụng của cậu. “Daniel với Maureen nói với mẹ là ông bà ấy muốn tổ chức tiệc cưới cho bọn con. Mẹ đoán là con đã nói chuyện với bên ấy”. Cả hai chàng trai gật đầu. “Ừ, mẹ nói là mẹ có thể phụ giúp bất cứ việc gì mẹ có thể. Mẹ rất vui khi cả hai con cuối cùng cũng tổ chức lễ cưới. Mẹ không thể chờ đợi đến phút giây cùng con đi lên lễ đài đâu Falcon à”.

“Mẹ à, mẹ làm con ngại quá à”. Falcon cười với những lời tâm sự của bà Althea. “Không ai có thể chờ được tới ngày ấy đâu. Tụi con vừa mới trở về từ chỗ của mẹ Maureen và bố Daniel. Tụi con quyết định sẽ tổ chức tiệc cưới vào cuối tháng sau. Và tiệc cưới sẽ được tổ chức ở sân sau nhà tụi con. Và tất nhiên mọi người sẽ đến dự. Nhưng mà có một điều con muốn nói là con sẽ không mặc váy cô dâu đâu”. Bà Althea và Wolf được một trận cười no nê.

~~~~

Falcon chán nản khi mà cậu nhìn mấy đôi giày yêu thích của cậu mà cậu biết rằng cậu sẽ không thể mang nó trong vòng mấy tháng nữa, cho đến khi những đứa bé chào đời. Cậu gói các đôi giày vào trong hộp và cất vào tủ. Cậu chuyển qua mang đôi giày thể thao màu đen mà cậu hay cất trong xe của mình. Cậu mang giày vào và đợi Wolf xuống. “Wolf à, anh mà không nhanh lên thì tụi mình sẽ trễ đó”. Wolf lấy chùm chìa khóa và bước đến cửa. Anh dừng lại và ngoảnh lại khi chùm chìa khóa bị ai đó giựt khỏi tay. “Này đưa lại cho anh nào”. Wolf lắc đầu. “Em vẫn còn lái được. Em không được lái xe chỉ tại em mang thai năm tháng sao?”.

“Anh không biết đâu. Anh đã rất sợ khi mà em bất tỉnh rồi. Anh sẽ không cho em lái xe và không cho em và con của mình có cơ hội bị đau lần nữa đâu. Em không có sự chọn lựa nào khác ngoài ngồi ở ghế kế bên đâu. Anh sẽ lái xe. Xong”. Falcon nhìn Wolf chằm chằm khi Wolf vừa nói vừa lấy tay xoa mông cậu. “Em có thể liếc anh hay sao cũng được, nhưng anh vẫn là người lái. Bây giờ thì ngồi yên vào xe, chúng ta phải đi rồi”. Nói rồi anh dẫn Falcon ngồi vào ghế hành khách. Wolf điều khiển xe ra khỏi sân và tiến vào đường lớn, anh bắt chuyện với em bé đang giận dỗi ngồi cạnh bên, “Falcon à anh biết là em rất thích được lái xe, anh cũng không lo chuyện gì đâu, anh chỉ lo về em và anh từ lúc Tomas bắt đầu tấn công chúng ta thôi. Anh không muốn chuyện gì xảy ra nữa đâu. Thôi mà, hãy hiểu cho anh nha”. Falcon giận giỗi ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ khi Wolf cố gắng giải thích. Wolf đặt tay lên đùi của Falcon, Falcon giận dỗi đẩy phắt tay của Wolf ra. Không ai nói gì nữa trên đường đến văn phòng bác sĩ Taylor.

Khi cả hai đến nơi, Falcon bước ra khỏi xe, đi thẳng vào phòng bác sĩ và không thèm đợi Wolf. Falcon ngồi xuống ghế chờ khi Wolf vừa bước đến bên. Wolf một lần nữa cố bắt chuyện với cậu, nhưng Falcon đã lấy một tờ báo ra và bắt đầu đọc. Khi cả hai được gọi vào phòng, Falcon cũng không thèm để ý đến Wolf đang cố gắng giúp cậu đứng dậy. Falcon tự đứng lên và bước vào phòng. Cậu nằm lên bàn, Wolf thì đứng dựa vào đợi, Falcon mỉm cười khi bác sĩ Taylor bước đến. “Xin chào Falcon, hôm nay cậu thế nào?”.

“Mọi thứ đều ổn, tôi đoán vậy. Crimson với Blade đã quẩy đạp rất nhiều mấy ngày nay. Như vậy là ổn không bác sĩ?”. Falcon xoa lấy chiếc bụng to tròn của mình khi Taylor bước đến.

“Vâng, đúng rồi, mọi thứ đều tuyệt vời. Mọi thứ đã bắt đầu làm cho bọn trẻ có phản ứng, và chỗ trống cho chúng ngày càng ít và chắc bọn nó cảm thấy khó chịu khi không còn nhiều chỗ nữa. Tôi đoán là những cái đạp này đang xảy ra liên hồi đúng không?”. Falcon gật đầu. “Đó là vì nếu một bé trở mình thì bé còn lại cũng bị trúng và sẽ có những phản ứng tương tự. Không có gì đáng lo đâu. Bây giờ thì cậu hãy nằm ngang qua và chúng ta sẽ bắt đầu thực hiện siêu âm nha”.

Falcon nằm ngang người lại trên bàn khi Taylor bật máy lên. Cậu hơi rùng mình khi bác sĩ thoa một chút gel lên bụng cậu. Cậu nhìn chắm chú vào màn hình và chờ những hình ảnh đầu tiên hiện lên. “Chúng thật dễ thương có phải không?”. Cậu thốt lên khi hình hiện lên. “Vậy, bọn nhỏ vẫn khỏe mạnh chứ? Bác sĩ có nhìn thấy hiện có vấn đề gì không?”. Bác sĩ Taylor lắc đầu. “Còn câu hỏi nữa, mọi thứ có ổn không khi tôi lái xe?”.

“Vâng, mọi thứ chắc chắn đều ổn miễn là cậu giữ càng xa vô lăng càng tốt. Áp lực của vô lăng tác động lên bụng của cậu có thể làm đau bọn trẻ. Thêm nữa, không có lí do gì mà cậu không thể lái xe. Mà sao vậy?”.

“Không gì đâu, chỉ là tò mò thôi”. Cậu liếc nhìn qua Wolf đang đứng chờ và cười tươi. “Hai đứa bé này càng lớn sẽ càng ngoan thôi. Em đã trải qua nhiều việc cùng nó. Em đã không mang đôi ủng cao mà em thích vì em có thể bị trượt ngã. Em cảm thấy tụi nó cũng chỉ yên lặng khi mà em ngồi đung đưa trên chiếc võng sau nhà hoặc em đi dạo vòng quanh. Còn không thì bọn nhỏ quẫy đạp thật mạnh. Em giống như cái bao tải cho bọn chúng vậy”. Falcon lau sạch phần gel còn dư trên bụng khi bác sĩ Taylor in ra kết quả siêu âm.

“Mọi thứ như vậy là hoàn toàn ổn định, đừng quá lo lắng. Bọn nhỏ cảm thấy thoải mái khi mà cậu ngồi trên chiếc võng và đong đưa vì mọi thứ thật yên bình và thoải mái. Những tác động mạnh như vậy giúp chúng thoải mái”. Falcon gật đầu và bảo rằng cậu đã hiểu. “Vâng, tôi muốn có một cuộc hẹn nữa vào tháng tới với cậu, được không?”. Falcon gật đầu và đi ra ngoài.

Wolf đứng sau và đợi Falcon rời đi. “Bác sĩ Taylor, tôi có thể nói chuyện một lúc không?”.

“Chắc chắn rồi Wolf, việc gì vậy?”.

“Vâng, tôi muốn hỏi một vài điều. Cảm xúc có ảnh hưởng như thế nào đến một người khi họ mang thai vậy?”. Bác sĩ Taylor nhìn Wolf. “Nếu mà bác sĩ để ý rằng Falcon đã luôn tránh mặt tôi khi chúng tôi đến đây. Tôi nói với cậu ấy rằng tôi không muốn cho cậu ấy lái xe bởi vì tôi vô cùng lo lắng và cậu ta không thèm nói chuyện với tôi luôn. Cậu ấy gần như chả thèm để ý đến tôi từ lúc đó. Những gì mà tôi làm bởi vì tôi yêu cậu ấy thôi, nhưng mà tôi không biết Falcon có hiểu cảm xúc của tôi lúc này không nữa”.

“Wolf, cậu ấy thật sự yêu cậu. Hành động của cậu chỉ là cảnh xúc nhất thời khó chịu của sản phu thôi, một phần nữa vì cậu ấy thích sự tự do của cậu ấy. Mọi sản phu đều như vậy mà, mọi thứ trong thai kì làm cho cậu ấy không thể tự làm bất cứ thứ gì nữa. Cậu ấy muốn làm mọi thứ một mình chứ không phải mọi người phụ giúp như cậu là một người khuyết tật. Cậu thích làm mọi việc khi mà cậu còn làm được và nhớ rằng cậu ấy rất yêu anh. Tôi biết là anh đang rất lo vì cậu ấy sẽ bị đau, nhưng mà cặp song sinh đều rất khỏe. Tôi biết vì thấy cách cậu ấy nhìn anh trong suốt buổi siêu âm”.

“Cảm ơn bác sĩ. Có lẽ bây giờ tôi có thể cùng cậu ấy đi dạo. Giờ thì chắc tôi nên đi rồi. Cậu ấy chắc đang đợi tôi”. Anh quay đi và bước ra khỏi phòng. Anh thấy Falcon đang đứng tựa vào xe, tay đặt lên bụng tròn. “Này, em lái xe nhé”. Nói rồi Wolf quăng chùm chìa khóa cho Falcon rồi ngồi vào ghế hành khách. Wolf vòng tay ra sau Falcon và cặp tình nhân trao nhau một nụ hôn thật nồng thắm bên trong xe. “Falcon, anh xin lỗi vì những lời anh nói, nhưng em và con có ý nghĩa to lớn với anh. Anh chỉ sợ là có gì đó không tốt xảy đến với em. Anh đã một lần gần như mất đi em, anh không muốn nó xảy đến một lần nào nữa đâu”. Falcon mỉm cười khi một hàng lệ chảy xuống cằm của cậu. Wolf lấy khăn giấy ra và lau đi. “Falcon, anh hi vọng là em hiểu tại sao anh lại nói những điều ấy. Giờ thì chạy xe đi nếu không anh lại đổi ý bây giờ”. Falcon bước vòng ra xe và ngồi vào vô lăng.

Hai mươi phút sau cả hai về đến nhà. Falcon ra khỏi xe và bước đến cửa của Wolf. Cậu mở ra, và hôn Wolf với hết sức lực mà cậu có. Falcon cuối cùng cũng lôi được Wolf ra khỏi xe, Wolf nhìn cậu và vô cùng ngạc nhiên. “Anh nghĩ em tha lỗi cho anh rồi chứ?”. Falcon hôn Wolf thêm một lần nữa. Wolf nâng Falcon lên và mang cậu vào nhà, thẳng vào phòng ngủ. Anh đặt Falcon lên giường và nhìn cậu thật quyến rũ.

“Bình tĩnh nào chàng trai cơ bắp của em, em nghĩ chúng ta đã đồng ý sẽ không mây mưa thêm lần nào nữa khi mà Crimson và Blade chào đời chứ. Bình tĩnh nào trước khi em phải tạt nước vào anh đó”. Cậu cười khúc khích khi Wolf cứ tiến thẳng đến bên cậu. “Wolf, em nghiêm túc đó, em tạt nước anh bây giờ”. Falcon luôn tích sẵn nước trong bình bên cạnh giường mỗi khi cậu tỉnh giấc vào nửa đêm. Tay Falcon bắt đầu lục lọi để tìm bình nước, nhưng tay của Wolf đã tóm lấy tay cậu và giữ chặt xuống giường. Falcon vũng vẫy cố thoát ra. “Thôi mà Wolf, bỏ em ra đi. Em không chắc chắn về điều này, nhưng mà nó có ổn không? Nó có ảnh hưởng đến con của mình không anh?”.

Wolf dừng lại ngay lập tức và bỏ tay Falcon ra. Anh ngồi cạnh bên Falcon và tựa vào cậu. “Em yêu anh xin lỗi. Anh cũng chưa hề nghĩ đến. Anh đoán là anh nên nghĩ về nó trước khi anh làm nữa và em đã rất sâu trong thai kì rồi”. Anh nói và hôn lên má cậu trước khi kéo cậu đến gần hơn. “Anh thật yêu em Falcon. Anh không thể chờ đến khi chúng ta cùng nhau thành hôn”.

“Em cũng không thể đợi”. Nói rồi cậu ngồi tựa vào Wolf. “Hãy nghĩ về lúc chúng ta cùng nhau thành thân và các con trong vòng của chúng ta. Đó phải là những khoảnh khắc tuyệt vời nhất. Chúng ta sẽ thành thân sớm thôi trước khi giữ Crimson và Blade trong tay”. Falcon nhìn thật hạnh phúc khi nghĩ về khoảnh khắc ấy.

.

.

Về Mục lục

[Lưu niên tự thủy] – Chương 60 (Hạ)

Tên gốc: Tái bồi nhĩ sổ nhất hồi lưu niên tự thủy (再陪你数一回流年似水)

Tạm dịch: Lại cùng anh đếm một hồi tháng năm trôi qua như nước

Tác giả: Bạch Y Vô Ngân (白衣无痕)

Người dịch: Linh Linh (một số chương có sự giúp đỡ của các editor khác)

Beta: Raph

Tình trạng: 100 chương + 13 phiên ngoại

Thể loại: cuộc sống đô thị, sinh tử văn, song tính, tổng tài thụ, ngược luyến tàn tâm (có ngọt), HE kết thúc viên mãn.

.

.

Chương thứ 60 (Hạ)

Đây là lần thứ hai Mẫn Hướng Hàng đi vào văn phòng tổng giám đốc chi nhánh tập đoàn Warner, nhìn người ngồi trên ghế da, đưa lưng về phía mình, dường như sự tang thương và thương cảm ồ ạt kéo đến, liếm liếm cánh môi khô khốc, kìm lòng không được gọi ra cái tên mình ngày đêm nhớ mong: “Hàn Bân…”

Hai chữ nhẹ nhàng tựa như một làn gió lạnh, không khí trong văn phòng bỗng chốc như giảm xuống đến không độ, yên tĩnh mà lạnh giá. Thấy đối phương không phản ứng chút nào, Mẫn Hướng Hàng chán nản tiến lên một bước, nhẹ giọng nỉ non lần nữa: “Hàn Bân, xin em cho anh nhìn em và các con được không?”

Huống Du ngồi dựa ở sau ghế da, một tay chống lấy cằm, bộ dáng suy nghĩ. Trần Bình đứng bên cạnh vị Đại diện Tổng giám đốc không thôi giận dữ trừng mắt nhìn Mẫn Hướng Hàng, lửa giận nơi đáy lòng cháy lên hừng hực, nắm đấm nắm chặt phát ra một tiếng “răng rắc”, vừa định tiến đến đánh Mẫn Hướng Hàng một quyền thì bị một cánh tay ngăn trở.

Huống Du giữ chặt tay Trần Bình, dùng ánh mắt ra hiệu cậu không nên làm bừa, chầm chậm xoay người lại, lạnh lùng nhìn Mẫn Hướng Hàng, cất cao giọng nói: “Mẫn tiên sinh, tôi nghĩ anh hiểu lầm, tôi không phải là người anh vừa gọi”.

Người đàn ông trước mặt có đôi mắt đẹp nhỏ dài, khóe mắt nhướn lên, khóe môi khẽ nhếch lên tựa như một nụ cười lạnh, không phải là hình bóng đã khắc sâu tại đáy lòng mình, Mẫn Hướng Hàng lúng túng vuốt vuốt chóp mũi, bên môi khẽ phát ra một tiếng cười khổ, sau đó liền phát hiện mình vẫn không thể đối mặt với sự thật em ấy đã rời đi.

Ánh mắt Huống Du nhìn xoáy chòng chọc vào Mẫn Hướng Hàng, nụ cười lạnh nơi khóe miệng càng sâu hơn: “Mẫn tiên sinh, tôi là Đại diện Tổng giám đốc chi nhánh của tập đoàn Warner, hàng ngày đều có rất nhiều chuyện cần xử lý, không có thời gian rảnh rỗi nghiên cứu thảo luận chuyện tình yêu ly biệt với anh, nếu như không có chuyện gì khác, phiền anh rời đi cho”.

“Tôi không đi!”. Đối mặt với việc Huống Du đuổi người, Mẫn Hướng Hàng như không nghe thấy, thỉnh cầu nói: “Hai người nhất định biết hiện tại Hàn Bân đang ở nơi nào, xin hai người nói cho tôi biết có được không! Xin cho tôi được thực hiện nghĩa vụ của một người yêu, của một người cha được không?”

Người yêu, cha, hai từ này giống như một thanh củi khô, càng làm bùng lên lửa giận nơi đáy lòng Trần Bình, cậu đi thẳng đến trước mặt Mẫn Hướng Hàng, chăm chú nắm lấy vạt áo trước ngực Mẫn Hướng Hàng, phẫn nộ quát lên: “Người yêu? Cha? Anh căn bản không xứng!”. Dứt lời liền hung hăng vung nắm đấm, đánh thẳng vào mặt đối phương.

Đau đớn trong nháy mắt xâm chiếm vào từng dây thần kinh trên thân thể, máu tươi ấm nóng chảy dần ra từ lỗ mũi, trong miệng tràn ngập mùi máu tanh, Mẫn Hướng Hàng bưng lấy gương mặt sưng đỏ, lảo đảo ngồi thẳng lên, như người mất hồn mất vía nói: “Đánh thật hay! Như thế này tôi sẽ cảm thấy không đau lòng!”

Trần Bình lửa giận công tâm, tức giận khó nguôi, giật lấy vạt áo trước ngực Mẫn Hướng Hàng, chuẩn bị lại hung hăng đánh anh thêm cho một quyền, Huống Du nhanh tay lẹ mắt, kịp thời ngăn trở Trần Bình đang hung hãn.

“Bình, em tỉnh táo một chút!” Huống Du liếc Mẫn Hướng Hàng một chút, nói với Trần Bình: “Kể cả em có đánh chết anh ta, cũng không có gì tốt!”

Trần Bình đỏ mắt, chỉ vào Mẫn Hướng Hàng, nức nở nói: “Nếu như không phải anh ta, tổng giám đốc sẽ không bao giờ phải chịu cảnh ngàn cân treo sợi tóc như vậy!”

“Ngàn cân treo sợi tóc?” Mẫn Hướng Hàng cho rằng mình nghe lầm, hai mắt hoang mang nhìn Trần Bình và Huống Du, nói lại lần nữa: “Ai ngàn cân treo sợi tóc?”

Trần Bình trầm mặc một lát, mở miệng yếu ớt nói: “Hiện tại tôi sẽ cho anh hiểu rõ, tại sao anh không có tư cách làm người yêu và cha”.

Mẫn Hướng Hàng mờ mịt luống cuống nhìn Trần Bình.

Trần Bình không trực tiếp nói cho Mẫn Hướng Hàng tình hình thực tế anh muốn biết, mà đưa ra một câu hỏi với anh: “Tại sao lúc trước anh bỏ mặc tổng giám đốc?”

“Bởi vì… cậu ấy đã làm sai…” Thanh âm Mẫn Hướng Hàng khàn đến mức ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra.

“Tại sao ngay cả cơ hội giải thích anh cũng không cho anh ấy?”

“Tôi…”

Trần Bình xem thường, hừ lạnh một tiếng, nói: “Mặc dù tổng giám đốc thu mua cô nhi viện, nhưng lại đền bù cho họ một khoản tổn thất lớn, để cho bọn nhỏ có cuộc sống tốt hơn trước kia, cái này có tính là làm sai không? Tổng giám đốc vì nghĩ cách cứu người từ tay bọn bắt cóc, cái khó ló cái khôn, giả bộ đàm phán, cái này có tính là làm sai không? Tổng giám đốc cam nguyện hy sinh dựng lên lâu đài hình tượng trong giới kinh doanh, gánh lấy đủ loại áp lực từ mặt trái dư luận, cũng phải bảo toàn Lệ Thị đang tràn ngập nguy hiểm, đây có tính là làm sai không?”

“Tôi…” Mẫn Hướng Hàng áy náy cúi đầu: “Có lỗi với em ấy…”

“Hiện tại anh nói xin lỗi, có tác dụng gì?” Trần Bình cao giọng trách cứ nói: “Khi tổng giám đốc một nình té xỉu tại nhà trọ, người yêu của anh ấy cũng là cha của bọn trẻ ở đâu? Khi tổng giám đốc vì bảo vệ em gái của anh ấy, bị đạn bắn nghiêm trọng, cần phải tiến hành phẫu thuật, người yêu của anh ấy cũng là cha của bọn trẻ ở đâu? Khi tổng giám đốc một mình ngất tại vườn tang lễ bên bờ biển, người yêu của anh ấy cũng là cha của bọn trẻ lại ở đâu? Anh thật sự hiểu rõ tổng giám đốc sao? Anh đã làm gì vì tổng giám đốc và bọn trẻ?”

“Tôi.. có lỗi với em ấy…” Thế giới ngôn ngữ của Mẫn Hướng Hàng giống như chỉ có vài từ “xin, lỗi”.

“Hiện tại tổng giám đốc ngã bệnh, anh xin lỗi thì có ý nghĩa gì!” Trần Bình than thở khóc lóc lên án xong, ngã vào lòng Huống Du khóc.

Mẫn Hướng Hàng nặng nề ngã ngồi trên ghế sofa, lòng đau như cắt, tựa như cái xác không hồn, thân thể không còn thuộc về mình.

.

.

Hoàn chương 60

[Thanh Ảnh] – THÔNG BÁO

Gửi các bạn độc giả đang theo dõi bộ Thanh Ảnh,

Do một số vấn đề cá nhân của mình nên mình rất xin lỗi các bạn, mình không tiếp tục edit Thanh Ảnh trong thời gian này được nữa. Nhưng các bạn đừng lo, đây cũng là bộ truyện mà mình rất thích nên mình sẽ không drop truyện, mình sẽ quay lại với tiến độ 1tuần/1chương vào tháng 1/2018. Trong thời gian này mình có thể vẫn nhưng ko đều đặn được.

Cảm ơn các bạn đã đọc. Một lần nữa mình vô cùng xin lỗi các bạn,

Trang Kiều (10/7/2017).

.

.

Vài lời của Raph: Trong thời gian cô editor Trang Kiều nghỉ, nếu tôi có thể xếp được lịch thì t cũng sẽ edit một ít nhưng không thường xuyên. Bù lại, với sự trở lại của cô Linh Linh thì “Lưu niên tự thủy” sẽ quay trở lại với tiến độ 1 tuần/1 chương như xưa *ơn giời*. Thêm vào đó, cuối tháng 9 có hai bộ nữa sẽ lên sàn là “Ảnh Thập Tam” và “Bệ hạ, người như thế rất dễ mất đi ta” của nhân sự mới trong nhà. Mong độc giả đón đợi.

 

[Mpreg fiction] Complicated Childbirth (Sinh tử nan) – Chapter 7: Không thấy nhau thai (HOÀN)

Tác giả: Fadingsun (fadingsun2000@yahoo.com)

Beta Reader: Arch Nemesis (shinigami_godeath@yahoo.com)

Người dịch: “Ngân giả tạo”

Người biên tập: “Trang report”

Thể loại: Sesshomaru/Inuyasha, Shonen-Ai (M/M), Inc, Fist, BDSM, Tort, WAFF, Rim, Mpreg

Rating: NC-17

.

Chapter 7 – Không thấy nhau thai

Inuyasha không biết mình bất tỉnh khi nào, hay mình đã ngất xỉu bao lâu khi tỉnh lại. Sương mù trong tâm trí khiến hắn không nhận ra chính xác chuyện gì đã xảy ra và  mình đang ở đâu. Tiếp tục đọc

[Mpreg fiction] Complicated Childbirth – Chapter 6: Bé con chào đời

Tác giả: Fadingsun (fadingsun2000@yahoo.com)

Beta Reader: Arch Nemesis (shinigami_godeath@yahoo.com)

Người dịch: “Ngân giả tạo”

Người biên tập: “Trang report”

Thể loại: Sesshomaru/Inuyasha, Shonen-Ai (M/M), Inc, Fist, BDSM, Tort, WAFF, Rim, Mpreg

Rating: NC-17

18386785_1358669454224732_38115825_n

.

Chapter 6 – Bé con chào đời

Sesshoumaru băng qua vùng đất rộng lớn bằng tốc độ ma quỷ, phớt lờ tất cả yêu quái đang lao vào họ nhờ khiên chắn sức mạnh đã đẩy lùi các cuộc tấn công của chúng. Số lượng yêu quái đuổi theo họ đã giảm đi đáng kể khi đến gần núi Hakurei. Tiếp tục đọc

Lưu niên tự thủy – Chương thứ 60 (Thượng)

Tên gốc: Tái bồi nhĩ sổ nhất hồi lưu niên tự thủy (再陪你数一回流年似水)

Tạm dịch: Lại cùng anh đếm một hồi tháng năm trôi qua như nước

Tác giả: Bạch Y Vô Ngân (白衣无痕)

Người dịch: Linh Linh (một số chương có sự giúp đỡ của các editor khác)

Beta: Raph

Tình trạng: 100 chương + 13 phiên ngoại

Thể loại: cuộc sống đô thị, sinh tử văn, song tính, tổng tài thụ, ngược luyến tàn tâm (có ngọt), HE kết thúc viên mãn.

.

.

Chương thứ 60 (Thượng)

Trong văn phòng tổng giám đốc tại chi nhánh Warner, Huống Du nhắm mắt tựa người trên chiếc ghế sofa đen, nội dung cuộc trò chuyện vừa mới nói cùng Alex vẫn còn quanh quẩn bên tai: Tắc nghẽn phế quản, tình huống chuyển biến xấu, nguy cấp… Tiếp tục đọc

[Mpreg fiction] Complicated Childbirth (Sinh tử nan) – Chapter 4: Lộ đầu

Tác giả: Fadingsun (fadingsun2000@yahoo.com)

Beta Reader: Arch Nemesis (shinigami_godeath@yahoo.com)

Người dịch: “Ngân giả tạo”

Người biên tập: “Trang report”

Thể loại: Sesshomaru/Inuyasha, Shonen-Ai (M/M), Inc, Fist, BDSM, Tort, WAFF, Rim, Mpreg

Rating: NC-17

.

lean_on_me_by_zyephens_insanity

Chapter 4 – Lộ đầu

Sesshomaru đã xem xét vài khả năng tại sao bé con lại ở ngôi ngược. Một lý do có thể là do bé con sinh được ra quá sớm. Lý do khác là do thực tế xương chậu quá hẹp của Inuyasha đã cản trở bé con quay đầu theo ngôi xuôi. Hơn nữa, trực tràng và âm đạo của Inuyasha chỉ cách nhau một lớp mô mỏng nhưng lại có cùng lối ra. Kết quả là, cả trực tràng và âm đạo chỉ bằng nửa kích cỡ so với bình thường.

Tiếp tục đọc

[Mpreg dịch] Our baby – chapter 8

n truyện: OUR BABY

Tạm dịch: EM BÉ CỦA CHÚNG MÌNH

Tác giả: ElviraTepes

Người dịch: JT

Link bản gốc: đây

Chapter 8

Xe cứu thương đến bệnh viện trong vòng năm phút. Wolf luôn túc trực cạnh Falcon trong suốt quãng thời gian ở bệnh. Anh từ chối mọi lời khuyên bảo nghỉ ngơi và không bao giờ rời xa Falcon nửa bước. Anh muốn được biết kết quả là tình nhân của anh và con của anh hiện tại như thế nào, còn hay mất… Anh theo sát bên bàn khám của bác sĩ cho đến khi kết quả được in ra. Wolf được yêu cầu đợi ở ngoài phòng chờ. Anh chờ mười phút cho đến khi tiếng guốc và tiếng giày gõ lộp cộp vào sàn nhà. Wolf ngước nhìn lên, mẹ anh, Althea và cha anh, Daniel đang bước về phía anh. Tiếp tục đọc

[Mpreg dịch] Trey – chapter 1

Tên truyện: Trey

Tác giả: brimmingbelly04

Thể loại: daily life, give birth, baby sitting, 18+ scenes…

Link gốc: đây

Người dịch: JT

Chapter One

“Cậu Trey ơi, khi nào thì ba với mẹ con mới về vậy?”

Tôi thở dài ngao ngán, lại phải chuẩn bị trả lời cho đứa cháu trai bốn tuổi của tôi lần thứ ba trong ngày, “Con không nhớ à? Là hai tuần, ba mẹ con đã đi nghỉ mát rồi”.

Tyler gật đầu, “Con nhớ là hai tuần, nhưng mà con hổng biết hai tuần là bao nhiêu hết!?”

“Là mười bốn ngày”, tôi giải thích ngắn gọn. Ba mẹ của nó, em gái tôi, Stephanie và chồng, Tyron đã vừa đi sáng nay.

Tyler thở dài, “Vậy là lâu lắm đó!”.

“Nó không lâu dữ vậy đâu con”, tôi mỉm cười, “Họ sẽ trở về trước khi mà con nghĩ đó, cậu với con chắc chắn sẽ có một khoảng thời gian cực kì thú vị luôn”.

“Dạ”, Tyler nói. Vẻ mặt sầu não của cậu nhóc bốn tuổi làm cho tôi vừa buồn cười vừa thương thằng bé. “Con không biết là cậu có thể chơi vui vẻ cùng với con trong lúc này không nữa”, cậu bé tiếp lời, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt của nó.

“Chắc chắn là được rồi, Ty”. Tôi mỉm cười và xoa chỏm tóc nhỏ xíu trên đầu thằng bé. “Con có nhớ là mẹ con đã hứa với con là cậu với con sẽ có hai tuần thật nhộn khi mà mẹ con với ba con đi nghỉ mát không?”. Tôi nhắc lại lời hứa mà em gái tôi đã hứa với cu cậu chỉ trong vài giờ trước đó khi mọi người chuẩn bị lên đường.

“Dạ”, thằng bé lại thở dài một lần nữa, “Chắc là như vậy”.

Cái gì mà một đứa bé bốn tuổi lại nói, “Chắc là như vậy?”.

“Tại vì giờ con hổng có vui chút nào hết”. Tyler nói bằng giọng thật thà.

“Ừ, bây giờ cậu cũng có vui gì đâu”, tôi đồng ý. “Này, con có muốn đi ăn kem không”, tôi đề nghị cậu bé với một nụ cười thật tười, “Kem thì chắc chắn vui và ngọt lắm đó”.

“Không chịu đâu”, cu cậu lắc đầu, “Con không muốn ăn kem đâu”.

Câu trả lời của thằng bé làm tôi khá bất ngờ. Kiểu gì mà một đứa bé lại không thích kem nhỉ? Điều đó làm tôi nhận ra rằng tôi sẽ còn có nhiều cuộc “thương lượng trả giá” nữa trong vòng hai tuần tới.

“Không ăn kèm à?, tôi phát cười, “Con chắc chứ?”

“Dạ”, Tyler gật đầu chắc chắn, “Con chắc mà”.

“Được rồi, giờ con muốn làm gì?”.

Tyler rú lên, “Con muốn đi “bồn tắm””.

“Bồn tắm” là cái nơi mà tôi muốn đi ngay lúc đó nhưng tôi chắc chắn rằng nếu mà tôi dẫn thằng bé vào nhà tắm là tôi sẽ được một trận đấu phải dỗ dành thằng bé vì thực ra nơi nó muốn đi là hồ bơi.

“Được thôi”, tôi mỉm cười, “Chúng ta có thể đến hồ bơi, nhưng chúng ta cần chuẩn bị đồ bơi chứ nhỉ?”.

“Dạ được”, Tyler cười rạng rỡ.

“Con có cần cậu phụ không?”.

“Dạ không”. Cu cậu lắc đầu nguây nguẩy, “Con tự làm được”.

“Được rồi”, tôi gật đầu, nhoẻn miệng cười, “Giờ cậu sẽ mặc đồ của cậu vào và con sẽ đi thay đồ của con nha”.

“Dạ”, Tyler đồng ý và chạy lon ton vào phòng của cu cậu.

Tôi ì ạch bước vào phòng mà em gái đã dành cho tôi trong suốt kì nghỉ. Đóng cửa lại. Hành lí của tôi được đặt cạnh giường, tôi thậm chí còn chưa kịp mở hành lí ra nên tôi lục ra bộ đồ bơi của tôi.

Sau khi cởi hết đồ ra ngoài. Tôi ì ạch nhét thân hình quá khổ của tôi vào trong bộ đồ bơi và mặc một cái áo ba lỗ, cuối cùng là một chiếc áo ngắn tay, nó khá chật khi tôi kéo xuống bụng, thở dài ngao ngán khi mà tôi nhận ra cái áo ngoài của tôi không thể che hết được cái áo ba lỗ bên trong.

Một tiếng gõ cửa. “Cậu Trey cậu chuẩn bị xong chưa?”, Tyler hỏi.

“Một giây bữa thôi”, tôi nói với giọng vui vẻ hơn thường ngày của tôi.

“Dạ, con vào đây”, Tyler thông báo. Tôi nghe tiếng mở tay cầm và đứa cháu trai của tôi lết vào sàn, ngồi xuống và chờ tôi.

Tôi nặng nề bước đến bên cửa, dừng lại và nhìn vào tấm gương lớn, tôi thở dài một lần nữa.

“Giờ thì không phải lúc để đến hồ bơi rồi”, Tôi nói lớn và kéo thẳng cái áo thun ra, tôi mở cửa bước ra ngoài và Tyler theo sau.

“Hehe”, thằng bé khúc khích cười và chọt cù lét tôi.

“Con sẵn sàng chưa vậy, cậu bé?”, tôi nhìn xuống và bắt đầu chọt cù lét thằng bé.

“Dạ!”
“Ok”, tôi mỉm cười, tôi nắm lấy tay cậu bé và dẫn đi, “Hãy chơi thật vui nào”.

.

.

Về Mục lục

[Mpreg dịch] Trey

Tên truyện: Trey

Tác giả: brimmingbelly04

Thể loại: daily life, give birth, baby sitting, 18+ scenes…

Người dịch: JT

Link gốc: đây

Mục lục

Chapter 01 – Chapter 02 – Chapter 03 – Chapter 04 – Chapter 05

Chapter 06 – Chapter 07 – Chapter 08 – Chapter 09 – Chapter 10

Chapter 11 – Chapter 12 – Chapter 13 – Chapter 14 – Chapter 15

Chapter 16 – Chapter 17 – Chapter 18 – Chapter 19 – Chapter 20

Chapter 21 – Chapter 22 – Chapter 23 – Chapter 24 – Chapter 25

Chapter 26 – Chapter 27 – Chapter 28 – Chapter 29 – Chapter 30

END