Raphael

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ.

Những điều cần biết trước khi vào nhà

ygb3wbfn

CHÚ Ý:

– Tất cả các sản phẩm trong đây đều là SINH TỬ VĂN  hoặc MPREG! Không hiểu là gì, mời back khẩn trương!!!!

– Gu truyện của chủ nhà đa phần là NGƯỢC LUYẾN tè le, MANG THAI vật vã, SINH NỞ chi tiết, một số mục chèn HÌNH ẢNH cấm vị thành niên miêu tả trần trụi cảnh nam nam sinh tử. Thỉnh tâm hồn non nớt không nên lảng vảng nơi đây kẻo tam quan bị đả kích.

– PASS (chung, nếu có): suynghikitruockhidoc.

– Ngoài ra, chủ nhà KHÔNG CẤM dẫn link, share pass, repost (Ngạc nhiên chưa? :v) Tuy nhiên, chủ nhà có 1 yêu cầu là nhớ thông báo cho chủ nhà một tiếng + có trích dẫn đầy đủ link về nhà gia chủ.

– Tuyệt đối KHÔNG CHUYỂN VER dưới mọi hình thức.

Bạn đã được chủ nhà cảnh báo trước.

Raph thân gửi.

Vào trang chủ 3traphael.wordpress.com chuyên sinh tử văn/mpreg, để có cập nhật sớm nhất và chia sẻ buồn vui của bạn về bộ truyện đang đọc nhé. ^^–

————-Đây là hàng rào bảo hộ cho tam quan của chư vị————-

Bệ hạ – C22

Tên truyện: Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta (陛下, 你这样很容易失去我)

Thể loại: đế vương công x tướng quân thụ, sinh tử văn, HE.

Tác giả: Trung Hoa Thuyết Thư Nhân (中华说书人)

 

Chương 22
Edit: Mayy

Tháng hai, cuối cùng Địch Nhung vương Tư Luật cùng Ngụy Uyên ký kết hiệp ước, lần này đến một chuyến, mất cả chì lẫn chài.

Diệp Đinh nghe từ trong miệng Hồ Lễ nói, nhịn không được nhíu mày: “Vô nghĩa, cmn ai giữ phu nhân của y.” Tiếp tục đọc

Bệ hạ – C21

Tên truyện: Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta (陛下, 你这样很容易失去我)

Thể loại: đế vương công x tướng quân thụ, sinh tử văn, HE.

Tác giả: Trung Hoa Thuyết Thư Nhân (中华说书人)

Chương 21
Edit: Raph

Đại quân đồn trú tại sườn núi Lang Nha hơn hai tháng, hoa xuân lặng lẽ nở một góc trời mới làm người ta giật mình nhận ra đầu xuân đã tới.

Đại quân dư ra một đứa bé, chúng quân sĩ cũng rất đỗi ngạc nhiên, có người tò mò hỏi thăm đứa trẻ này là thế nào, vì sao không nuôi ở thôn trang, ngược lại còn dưỡng trong quân doanh. Tiếp tục đọc

Bệ hạ – C20

Tên truyện: Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta (陛下, 你这样很容易失去我)

Thể loại: đế vương công x tướng quân thụ, sinh tử văn, HE.

Tác giả: Trung Hoa Thuyết Thư Nhân (中华说书人)

Editor: Mèo Múp, Mayy

Beta: Raph

 

Chương 20
Edit: Mayy

Sau khi tướng quân Hàn Khuông ở bên trong xử lý sự vụ xong, hắn chọn ra sự vụ quan trọng nhét vào trong ngực, mặc thêm ngoại bào rồi đi đến doanh trướng lớn nhất.

Vén màn đi vào, trong phòng tràn đầy mùi thuốc nồng nặc, lô hỏa hun không khí đến nóng bức khô hanh, thậm chí khiến người ta hít thở không thông, không bao lâu thì mồ hôi đã đọng lại trên chóp mũi.

Trước giường, người đang ngồi không nhúc nhích, Hàn Khuông tiến lên hành lễ, nói khẽ: “Điện hạ.”

Ngụy Uyên giống như đang xuất thần, gọi khẽ một tiếng tinh thần mới hồi phục lại, quay đầu nhìn Hàn Khuông, khẽ vuốt cằm.

“Điện hạ, Địch Nhung vương bên kia . . .”

Ánh mắt Ngụy Uyên chuyển sang lạnh băng, giống như băng quét qua mặt Hàn Khuông.

Hàn Khuông gục đầu xuống, nhắm mắt nói: “Điện hạ, người kì thật cũng hiểu rõ, đây là lựa chọn không thể tốt hơn. Nếu Diệp tướng quân tỉnh dậy, cũng nhất định để cho người làm như vậy.”

“Y hại Vu Nhược đến nước này, muốn ta đơn giản tha cho y như vậy?” Mi tâm Ngụy Uyên nhíu chặt, bàn tay lạnh lẽo siết lại.

Hàn Khuông theo bản năng nhìn người đang nghiêm nghiêm thực thực nằm trên giường, bên trong chiếc chăn lông chồn trắng, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt trắng bệch, cùng với khóe mi thanh lệ đang khép chặt.

“Thế nhưng điện hạ, ngày đó Diệp tướng quân lấy dao cưỡng ép Tư Luật vương còn không giết y, ý tứ đã cực kỳ rõ ràng. . .” Hàn Khuông có chút nóng nảy lần nữa nhìn người hôn mê bất tỉnh nằm trên giường.

Nếu Diệp tướng quân tỉnh thì thật tốt, ngoại trừ Diệp tướng quân sợ là không ai có thể khuyên được điện hạ.

Có lẽ do mỗi tối Hàn Khuông đều mộc dục* dâng hương, ba lần hướng lên trời cầu nguyện khiến ông trời cảm động. . . Diệp Đinh lại tỉnh tỉnh mê mê, nuôi hơn nửa tháng cuối cùng vào một buổi sáng sớm liền mở mắt tỉnh lại.
*Mộc dục: có nghĩa là tắm. Ở đây là một cái lễ tẩy trần dành cho quan lại thời xưa. (-Raph-)

Lúc đấy Ngụy Uyên chính là đang lau mặt cho hắn, lúc đầu trông thấy đôi mắt kia mở y khẽ giật mình, lập tức có chút luống cuống muốn ôm Diệp Đinh, lại sợ đụng phải vết thương trên người hắn, khăn trong tay bị vặn sắp hỏng, vội vàng rót chén nước ấm chính mình tự tay đút Diệp Đinh uống.

Diệp Đinh cố sức ho khan vài tiếng, kéo theo đau đớn kịch liệt trong lồng ngực, trước mắt trở nên tối sầm, nửa ngày mới tích được chút khí lực, câu nói đầu tiên thốt ra là: “Nhị ca, ngươi không giết Tư Luật đấy chứ?”

Tay Ngụy Uyên dừng lại. Thần sắc âm trầm chớp mắt một cái: “Vu Nhược, may mắn ngươi tỉnh lại. Những chuyện này ngươi đừng quản, việc quan trọng là ngươi phải tĩnh dưỡng thật tốt.”

Dứt lời, Ngụy Uyên liền đứng dậy ra ngoài sai người truyền Tống quân y đến xem mạch cho Diệp Đinh.

Diệp Đinh tưởng Ngụy Uyên muốn đi, trong lòng gấp gáp liền chống nửa người đưa tay kéo y, ngược lại hắn bởi vì thân thể suy yếu suýt nữa ngã chổng vó xuống, được Ngụy Uyên kéo một cái nhét về trong chăn.

“Vu Nhược!” Ngụy Uyên cảm thấy vừa gấp vừa đau lòng, nói: “Ngươi không nhìn xem chính mình đã thành cái dạng gì, ngươi muốn nhị ca lo lắng chết sao!”

Diệp Đinh khẽ giật mình, không nghĩ vừa mới tỉnh Ngụy Uyên đã nổi giận với mình. Sửng sốt nửa ngày mới giống như tiểu hài tử phạm lỗi, có chút khiếp đảm cúi đầu, nhỏ giọng gọi: “Nhị ca”.

Mắt Ngụy Uyên chua chua, hít một hơi, ôm Diệp Đinh vào trong ngực, đè ép nửa ngày, mới rầu rĩ nói: “Vu Nhược, là nhị ca không tốt, nhị ca không thể bảo vệ tốt cho ngươi, để ngươi chịu nhiều khổ như vậy.”

Diệp Đinh lắc đầu, muốn giơ đầu ngón tay nhưng vừa động một cái chớp mắt một trận đau đớn như kim châm từ xương cổ tay truyền đến, khiến hắn không nhịn được kêu lên một tiếng đau đớn.

Thân thể Ngụy Uyên cứng đờ, vội vàng đứng dậy nói: “Vu Nhược, chỗ nào đau? Là nhị ca động đến miệng vết thương của ngươi?”

Vừa rồi Diệp Đinh muốn hoạt động chính là tay trái, thần sắc ảm đạm, lập tức nói: “Không có, chắc là vừa tỉnh nên có chút khó chịu thôi, nghỉ một lát là được.”

Ngụy Uyên dém lại góc chăn, nói: “Vu Nhược, ngươi có muốn xem đứa nhỏ một chút hay không?”

“Đứa nhỏ nào?” Diệp Đinh vô thức hỏi lại.

Ngụy Uyên: . . .

Diệp Đinh ngốc ngốc nhìn Ngụy Uyên một hồi, nếu không phải toàn thân bị thương nhất định hắn sẽ từ trong chăn lập tức nhảy ra, nửa ngày mới hít vào một ngụm khí lạnh, nói: “Ôi, ta thao . . . Có phải ta vừa sinh đứa bé không?”

Ngụy Uyên cảm thấy thái dương có chút đau.

Lập tức trong mắt Diệp Đinh liền lóe ra hào quang vĩ đại, đôi mắt đào hoa cong cong trong chớp mắt giống như lưu ly chiếu sáng rực rỡ, một tay níu lại ống tay áo của Ngụy Uyên nói: “Nhị ca, ta nói cho ngươi, ta sinh cho ngươi một nhi tử, một tay ta xách tiểu gia hỏa kia ít nhất cũng phải tám cân!”
(tám cân Trung Quốc = 4 cân bên mình)

Ngụy Uyên nhét cánh tay đang hưng phấn của Diệp Đinh vào trong chăn, nói: “Nhị ca biết, Vu Nhược vất vả rồi.”

Chính là Diệp Đinh đang cao hứng, tay vừa nhét vào trong chăn lại từ trong chăn thò ra ngoài kéo lấy ống tay áo Ngụy Uyên, nói: “Không khổ cực không khổ cực, nếu không phải lúc ấy trên người ta có vết thương, hài tử như vậy, ta có thể một hơi sinh ba đứa cho ca ca!”

Ngụy Uyên một lần nữa đem tay đang khua loạn của Diệp Đinh nhét vào trong chăn, ở mi tâm rơi xuống một nụ hôn: “Nghe lời nằm cho tốt, ta đi ôm đứa nhỏ đến cho ngươi xem.”

Diệp Đinh đắc ý nhẹ gật đầu, dùng chóp mũi cọ khuôn mặt Ngụy Uyên, nói: “Nhị ca nhanh đi, ta chờ ngươi.”

Thương tích của Diệp Đinh quá nặng, không đợi được Ngụy Uyên ôm đứa nhỏ tới liền hỗn loạn thiếp đi.

Ngụy Uyên nhìn bé con mềm nhũn trong ngực bi bô, lại nhìn Diệp Đinh nhíu mày mê man, ánh mắt cũng dịu dàng, nhịn không được khẽ lắc đầu.

Y ngồi sát bên Diệp Đinh, đặt đứa nhỏ trong ngực xuống bên cạnh người hắn.

Vốn là cái miệng nhỏ nhắn của bé con còn đang hóng hớt, tựa hồ cảm nhận được khí tức của phụ thân, một đôi mắt liền mở thật to, an tĩnh nằm bên cạnh phụ thân.

Ngụy Uyên nhìn một lớn một nhỏ nằm song song, trong lòng tràn đầy hạnh phúc.
.
.
Hoàn chương 20

Những thước phim đam mỹ đẹp nghẹt thở trong MV Tự tâm (Nguyễn Trần Trung Quân)

Hy vọng là mọi người đã xem MV mới ra cách đây một ngày của NTTQ Tự tâm. Là một fan đam mỹ lâu năm thì tôi phải nói là chưa từng xem một thước phim đam mỹ nào đẹp đến thế này.

Câu chuyện về tình yêu tay ba giữa Hoàng thượng, Hoàng hậu và tinh linh của một đóa bạch liên. Tiếp tục đọc

Thanh Ảnh: C31

Tên truyện: Thanh Ảnh (清影)

Tác giả: Mặc Ngọc Phi Hoàng (墨玉飞蝗)

Editor: Trang Kiều

Beta: Mều Chan, Raph

Thể loại:  ôn nhu thuộc hạ công x băng sơn giáo chủ thụ, cường cường, sinh tử văn, yêu thầm (ám luyến), ngược tâm.

.

.

Chương 31: Tiểu Ảnh bắt đầu sinh

Lạc Thừa Ảnh nghiêng người tựa vào thành bể tắm thuốc, hai mắt khép hờ, nín thở ngưng thần, dùng mười năm công lực tu luyện Ngô Thiên Quyết mà y có dần dần đẩy ra. Thuốc này có tác dụng làm chậm lại quá trình vỡ ối, ngâm mình trong nước cũng khiến cho Lạc Thừa Ảnh khoan khoái không ít, dù vậy phần bụng nhô cao vẫn khiến y có đôi chút khó chịu. Tiếp tục đọc