Raph's Family

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ.

[Nguyệt Lãng Phong Thanh]- Chương 14 + 15

Raph: Mừng Đại hội Đảng lần thứ 12, ta đây hôm nay sẽ tích cực edit nhiều hơn một chút :v

4c56f21ad6268f9793d4e690

14.

.

.

“Bệ hạ, người không thoải mái sao?” Cô Nhạn ngồi bên cạnh Nguyệt Phàm là người đầu tiên phát hiện y không ổn, hắn tiến lên nhẹ nhàng vỗ lưng Nguyệt Phàm, , ân cần hỏi.

 

“Trẫm…Ọe…. Trẫm không có chuyện gì. . . . . .” Nguyệt Phàm còn đang cậy mạnh.

“Đã ói thành như vậy, còn nói không có chuyện gì!” Nhược Phong mới vừa rồi còn đang mời rượu, thấy thế liền bước nhanh tới, đau lòng nhìn khuôn mặt trắng bệch còn hơn cả giấy của Nguyệt Phàm.

“Đúng! Bệ hạ ngàn lần phải bảo trọng tốt long thể, ta xem hoàng thượng hay là tới nội thất nghỉ ngơi một chút, để cho vi thần giúp người bắt mạch.” Cô nhạn cũng nói.

“Hôm nay là ngày trọng đại, làm sao có thể thiếu Vân thúc thúc ngài, trẫm không làm phiền ngài nữa, cũng không thể ở đây làm mọi người mất hứng!” Vừa nói, Nguyệt Phàm vừa phất tay gọi thiếp thân thái giám Tiểu Viễn tới, nói: “Hồi cung!”

“Cung tiễn bệ hạ!” Mọi người vội vàng quỳ xuống đất lễ bái.

Nguyệt Phàm được Tiểu Viễn đỡ, run rẩy đứng dậy, bước lên liễn, rời Vân phủ.

Trên đường hồi cung, Nguyệt Phàm ở trong kiệu nôn thêm mấy lần, bởi vì gần như không ăn thức ăn, rốt cục cũng không nôn ra gì ngoài nước chua.

Tới khi trở về hoàng cung, Nguyệt Phàm ngay cả khí lực đứng thẳng cũng không có.

“Bệ hạ, người cũng không thể lấy thân thể của chính mình ra đùa! Hay là nô tài đi tìm thái y!” Đỡ Nguyệt Phàm lên giường, Tiểu Viễn thật sự không nhịn được.

 

Thân thể của mình mình rõ ràng nhất, Nguyệt Phàm cũng đã cảm giác được tình huống của mình không chỉ đơn giản là dạ dày không thoải mái, cho nên khẽ gật đầu, nói: “Ngươi đi gọi Trương Lâm !”

 

Trương Lâm, người đứng đầu Thái y viện, là đệ tử tâm đắc của đệ nhất thần y Minh Thụy quốc Vân Cô Nhạn, nhận hết chân truyền của sư phụ, y thuật cao minh, Tư Đồ Nguyệt Phàm cũng rất tín nhiệm hắn.

 

Trương Lâm mặc bạch y, vội vã tới, nhìn trên giường là bộ dáng tiều tụy của cửu ngũ chí tôn, trong lòng cũng là vạn phần lo lắng. Hắn kéo cổ tay trắng nõn mãnh khảnh của Nguyệt Phàm, cẩn thận bắt mạch, hai đầu lông mày càng xem càng nhíu chặt. Hắn há miệng, nhưng muốn nói lại thôi.

 

“Trẫm bị bệnh gì, ngươi cứ nói thật là được!” Nguyệt Phàm thấy Trương Lâm một bộ ấp a ấp úng, lo lắng hỏi.

 

“Bệ hạ. . . . . . Người. . . . . . Đây không phải là bệnh. . . . . .”

 

“Không phải là bệnh?” Nguyệt Phàm vẻ mặt nghi ngờ hỏi: “Vậy là cái gì?”

“Là….” Trương Lâm dùng sức nuốt một ngụm nước bọt, mới nói: “Là hỷ mạch……..”

“Ngươi nói cái gì!” Nguyệt Phàm cơ hồ muốn nhảy dựng lên, hắn túm lấy cổ áo thái y, hỏi liên tiếp: ” “Điều này sao có thể? Trẫm là nam nhân, làm sao có thể mang thai? Ngươi rốt cuộc có biết chẩn bệnh hay không?”

” Bệ hạ,” Trương Lâm ổn định tinh thần, nói: “Vi thần tin tưởng y thuật của mình, hơn nữa thần đã chẩn đi chẩn lại mấy lần, cho nên tuyệt đối không thể nhầm được, người quả thật đã có thai hai tháng.”

Nhưng là. . . . . . Trẫm là nam nhân. . . . . .” Nguyệt Phàm vẫn còn có chút không thể tin.

 

“Bệ hạ, chẳng lẽ người đã quên, người và lễ thân vương cùng Đan Hà công chúa đã ra đời như thế nào sao?” Trương Lâm hỏi ngược lại. Ngắn ngủn  một câu nói liền khiến Nguyệt Phàm á khẩu không trả lời được. Đúng vậy, mẫu phụ chẳng phải cũng là nam nhân sao! Nguyệt Phàm nghĩ tới đây, chán nản ngồi phịch trên long sàng.

Trương Lâm thấy cảm xúc của hoàng đế đã hơi ổn định, lại tiếp tục: “Ta từng nghe sư phụ nói, xa xưa có bộ tộc tên là Lạc Anh, vô luận nam nữ đều có thể mang thai sinh tử, mà hoàng hậu chính là người Lạc Anh. Bệ hạ là do ngài ấy sinh hạ, cho nên có mang huyết thống Lạc Anh, có lẽ vì thế mà người có thể mang thai không biết chừng.”

.

.

15.

tải xuống

.

.

Nguyệt Phàm hai tay xoa xoa chiếc bụng bằng phẳng, hắn làm sao cũng không thể nào tin nổi nơi này lại đang dựng dục một hài tử, thế nhưng Trương Lâm nói đúng, hơn nữa mấy ngày nay đều phản ứng rồi, hắn không thể không tin.

“Bệ hạ. . . . . . Đứa bé này là. . . . .” Trương Lâm có chút kì lạ, đến tột cùng là người nào đem quân vương cao cao tại thượng đặt dưới thân, lại còn khiến y hoài hài tử.

Lời nói của Trương Lâm chạm tới đúng chỗ đau trong lòng hắn, hắn biết rõ, đứa bé trong bụng không thể nghi ngờ chính là từ lần hoan ái cùng Nhược Phong vào hai tháng trước trong ngự thư phòng mà có. Nghĩ thôi cũng đã thấy vừa nực cười vừa bi ai, cùng với lúc biết được bản thân đã mang trong mình hài tử của người mình yêu thương nhất trên đời, cũng là lúc người ấy cưới muội muội mình làm vợ, hơn nữa cuộc hôn nhân này lại là do chính tay mình an bài.

Nguyệt Phàm nghĩ tới đây, cười khổ mấy tiếng, thở dài một hơi: “Oan nghiệt, đúng là oan nghiệt!”

 

Trương Lâm mặc dù bị câu nói đột nhiên xuất hiện của Nguyệt Phàm khiến cho không hiểu gì, nhưng hắn cũng cảm giác được, mình hỏi bậy rồi, chuyện này bệ hạ rõ ràng không muốn nhắc tới. Cho nên hắn nhẹ nhàng nói: “Là thần lắm mồm, bệ hạ không muốn nói thì không cần nói. Bệ hạ là người có mang, ngàn vạn lần phải bảo trọng long thể, vi thần sẽ kê chút thuốc dưỡng thai cho bệ hạ.” Vừa nói liền cầm theo hòm thuốc rời đi.

“Trở lại!” Nguyệt Phàm đột nhiên nhớ ra cái gì, dặn dò Trương Lâm đã sắp đi ra khỏi cửa: “Chuyện trẫm có thai ngươi không được nói cho bất luận kẻ nào! Bao gồm thái thượng hoàng, lễ thân vương, còn có Đan Hà công chúa!”

“Dạ! Xin bệ hạ yên tâm, thần nhất định sẽ giữ kín bí mật!” Trương Lâm gật đầu đáp ứng nói.

 

“Tốt, ngươi đi đi.” Nguyệt Phàm khoát tay áo.

 

Trương Lâm sau khi rời đi, Nguyệt Phàm ngơ ngác nhìn xuống bụng mình, trong lòng vừa mừng vừa lo. Mừng chính là mình lại mang cốt nhục của Nhược Phong, như vậy có cảm giác giống như Nhược Phong luôn bên cạnh mình, lo chính là mấy tháng nữa sau khi bụng lớn dần, mình nên giấu giếm như thế nào đây, hơn nữa làm sao có thể nói với Đan Hà đây.

Nguyệt Phàm càng nghĩ tâm càng loạn, cảm giác buồn nôn vốn bị đè nén lần nữa lại dội lên. Sau khi hắn nôn một hồi, liền suy yếu ngã xuống giường.

Tiểu Viễn thấy Nguyệt Phàm ngừng, vội vàng bưng lên một chén trà xanh, cho hắn súc miệng. Nguyệt Phàm nhận lấy trà, nhẹ nhàng súc, một luồng hương trà nhất thời tràn đầy trong miệng. Hắn cảm động thiếp thân thái giám  tỉ mỉ, tán thành nói: “Cám ơn ngươi, Tiểu Viễn.”

 

“Bệ hạ, nô tài có lời này, không biết có nên nói hay không.” Tiểu Viễn hai đầu gối quỳ xuống đất, nói.

 

“Ngươi nói đi.”

 

“Tiểu hoàng tử trong bụng bệ hạ….có phải là….là cốt nhục của Vân tướng quân?” Tiểu Viễn cúi đầu, dùng thanh âm cực kỳ yếu ớt hỏi.

 

Tiểu Viễn sáu tuổi vào cung đã bị phái tới hầu hạ Nguyệt Phàm, cho tới bây giờ đã mười hai năm. Nguyệt Phàm từ nhỏ cùng hắn lớn lên, luôn coi hắn là tâm phúc, có chuyện gì đều thương lượng với hắn. Tình cảm không thể cho ai biết của Nguyệt Phàm cùng Nhược Phong, Tiểu Viễn cũng biết  tám chín phần mười.

 

Nguyệt Phàm vốn cũng không tính toán giấu diếm Tiểu Viễn, nghe Tiểu Viễn hỏi như vậy, cũng là gật đầu thừa nhận.

 

“Kia. . . . . . Vân tướng quân biết chuyện này chứ ạ?” Tiểu Viễn nhẹ giọng hỏi.

 

“Trẫm cũng là vừa mới biết, Nhược Phong làm sao mà biết được?” Nguyệt Phàm cười khổ nói: “Dù sao thì, trẫm cung không có ý định cho y biết, cho nên Tiểu Viễn, ngươi phải giúp trẫm giữ kín bí mật này, không thể nói cho bất luận kẻ nào, nhất là Nhược Phong! Hắn mới vừa cùng Đan Hà thành thân, trẫm không muốn phá hư bọn họ!”

 

“Dạ!” Tiểu Viễn đáp ứng nói.

.

.

Raph: Ta có cảm giác bạn Tiểu Viễn trong đây như thể  do bạn Hạ Tề xuyên qua từ bộ “Đăng cơ sinh tử” vậy =)))

5 phản hồi

  1. ta thề ta vừa comt bên chương 12-13 thì mới thấy cái này hiện trong mail. nàng làm giờ ra chơi của ta không nhàm chán rồi. thanks nàng nhiều lắm lắm luôn. iu nàng nhất ❤❤❤

    Số lượt thích

  2. Màn đẻ con chắc còn lâu lắm 😥

    Số lượt thích

Lời thì thầm từ bóng đêm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: