Raph's Family

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ.

[Nguyệt Lãng Phong Thanh] – Chương 17 + 18

17.

.

.

Ngày thứ hai, Đan Hà dậy từ rất sớm, sau khi trang điểm xong, nàng mới đánh thức Nhược Phong đang nằm ngủ dưới đất: “Theo lý hôm nay chúng ta hẳn là hồi cung bái kiến phụ hoàng cùng mẫu phụ, chàng có đi cùng ta không?”

“Cái này là đương nhiên.” Nhược Phong gật đầu đáp ứng.

 

“Còn có, đừng quên những lời ta đã nói với chàng ngày hôm qua, trước mặt mọi người, chúng ta phải giả bộ thành một đôi phu thê ân ái.” Thấy Nhược Phong gật đầu đáp ứng, Đan Hà liền kéo tay Nhược Phong, ngọt ngào nói: “Tướng công, chúng ta đi thôi.”

 

Trong hoàng cung, Tư Đồ Thanh Lăng cùng Sở Mộ Hiên đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ngày hôm sau xuất cung. Nguyệt Phàm cùng Niệm Hoan lưu luyến không rời, nói: “Sao hai người mới về hai ngày đã đi rồi, không ở thêm mấy ngày nữa.”

Tư Đồ Thanh Lăng cười nói: “Còn không phải là tại Mộ Hiên, luôn nhớ tới mấy thứ hoa cỏ, chó nhỏ mèo nhỏ gì đó, lại sợ thái giám chiếu cố không tốt, nói muốn trở về.”

“Còn dám nói ta, ngươi thì không phải à?” Mộ Hiên trợn mắt nhìn Tư Đồ Thanh Lăng, khiển trách.

“Được được, trách ta, trách ta!” Tư Đồ Thanh Lăng ôm Mộ Hiên vào trong ngực, hôn lên mặt hắn, cười nói.

“Ngươi ở đây làm cái gì đấy, đều già cả rồi, trước mắt hài tử cũng không biết thu liễm một chút.” Lời nói Sở Mộ Hiên nghe như đang trách Tư Đồ Thanh Lăng, nhưng từ đầu mày cuối mắt đều không giấu nổi nụ cười.

“Phụ hoàng, mẫu phụ, các ngươi thật ân ái.” Nguyệt Phàm hâm mộ nói.

“Chờ sau này ngươi cưới thê tử, cũng sẽ giống chúng ta thôi.” Tư Đồ Thanh Lăng nói với nhi tử.

“Phải không?” Nguyệt Phàm không tự chủ khẽ xoa bụng, cười khổ.

Mấy người đang trò chuyện, đột nhiên nội thị báo lại, nói Đan Hà công chúa và phò mã gia nhập cung.

Đan Hà kéo Nhược Phong, cười khanh khách, mặt tắm gió xuân bước vào, nhìn thấy nhị vị phụ thân cùng hai vị huynh trưởng, vội vàng quỳ xuống đất thỉnh an, Nhược Phong cũng quỳ xuống theo lễ nghĩa. Tư Đồ Thanh Lăng cùng Sở mộ Hiên đỡ Đan Hà cùng Nhược Phong dậy, để bọn họ ngồi xuống.

“Đan Hà sau khi lập gia thì hiểu chuyện lên không ít!” Mộ Hiên nhìn tiểu nữ nhi từ nhỏ mình nuông chiều, tán dương.

 

“Đúng vậy, đúng vậy, Đan Hà nhà chúng ta thật giống như trong một đêm đột nhiên trưởng thành, không còn tính tình tiểu nữ nhi ngày xưa thích đùa nghịch nữa.” Tư Đồ Thanh Lăng cũng gật đầu đồng ý.

 

“Ta nghĩ Đan Hà thay đổi như vậy hẳn là làm phiền Nhược Phong rồi. Muội muội tốt, mau nói cho ca ca, Nhược Phong tối hôm qua đối với muội có ôn nhu không?” Niệm Hoan đùa giỡn nói.

“Phụ hoàng, mẫu phụ, nhị ca, mọi người nói cái gì vậy.” Đan Hà mặt ửng hồng, xấu hổ cúi đầu.

Tư Đồ Nguyệt Phàm nhìn vẻ mặt hạnh phúc của muội muội cùng Nhược Phong vẫn đang cúi đầu im lặng, hết thảy đều hiểu. Hắn không khỏi ở trong lòng cười lạnh: “Vân Nhược Phong a Vân Nhược Phong, thế mà ngươi còn dám luôn miệng nói chỉ yêu mình ta, thì ra là hết thảy đều là nói dối! Ngươi cùng Đan Hà đã làm chuyện vợ chồng, làm sao ta có thể tin tưởng những lời thề son sắt khi trước của ngươi! (Raph: Bạn thụ bạn ấy bị DẨM à??? Chứ em nó muốn sao???)

Vừa nghĩ đến Nhược Phong cùng Đan Hà tối qua đêm dài triền miên, Nguyệt Phàm liền cảm thấy trong bụng một trận đau thắt, chẳng lẽ hài tử trong bụng cũng cảm nhận được mình giờ phút này đang đau lòng? Nguyệt Phàm chậm rãi đặt tay dưới áo vỗ về bụng, thầm than trong lòng.

“Bệ hạ!” Tiểu Viễn vẫn ân cần nhìn Nguyệt Phàm là người đầu tiên phát hiện hoàng đế không ổn, không khỏi hô lên.

 

“Nguyệt Phàm, ngươi không thoải mái sao?” Sở mộ Hiên cũng phát hiện sắc mặt nhi tử hết sức tái nhợt, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, vội vàng hỏi.

 

“Nhi thần không có chuyện gì, có thể nguyên nhân là do tối qua uống nhiều rượu, hôm nay thức dậy quá sớm nên không được nghỉ ngơi ổn thỏa.”

“Phải không, vậy ngươi hay là nhanh chóng hồi cung nghỉ ngơi đi. Ngươi bây giờ là hoàng đế, thân gắn liền vạn dân, vì vậy ngàn vạn lần phải bảo trọng thân thể!” Tư Đồ Thanh Lăng cũng nói.

“Vậy nhi thần xin cáo lui.” Nguyệt Phàm cắn răng, một bên trấn an hài tử trong bụng một bên gian nan đứng dậy, được Tiểu Viễn đỡ, liền hồi cung.

Biết Nguyệt Phàm thân thể khó chịu, Nhược Phong lo lắng vô cùng, nhưng hắn cái gì cũng không làm được, bởi vì Đan Hà giờ phút này vẫn đang dõi theo mình. Hắn sợ Đan Hà phát hiện người mình yêu chính là Nguyệt Phàm, Nhược Phong thậm chí ngay cả ngẩng đầu nhìn Nguyệt Phàm cũng không có dũng khí, hắn chỉ dám cúi đầu, trống rỗng nghe cước bộ Nguyệt Phàm đi càng lúc càng xa. . . . . .

.

.

18

.

.

 

Thật vất vả chống đỡ được tới khi về tẩm cung, Nguyệt Phàm vội vàng quát lui nội thị, chỉ để lại một mình Tiểu Viễn bên người. Lúc này, rên rỉ bị bị đè nén hồi lâu rốt cục phá tan cổ họng, Nguyệt Phàm nằm trên giường, trong bụng càng ngày càng đau đớn kịch liệt khiến cho hắn mồ hôi đầm đìa, không ngừng giãy dụa thân thể gầy yếu.

Tiểu Viễn bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ ngây người, hắn cũng không biết nên làm cái gì cho phải, chỉ có thể chân tay luống cuống nhìn quân vương bị đau đớn hành hạ đến kiệt sức.

“Đi. . . . . . Trương. . . . . . Lâm. . . . . .” Nguyệt Phàm từ trong kẽ răng nặn ra mấy chữ như vậy.

Tiểu Viễn hiểu ý Nguyệt Phàm, cuống quít gật đầu, hướng Thái y viện chạy như điên. Cũng không lâu lắm, Tiểu Viễn dẫn theo Trương Lâm Xung đang thở hổn hển chạy vào tẩm cung.

“Mau. . . . . . Mau nhìn xem bệ hạ có chuyện gì.” Tiểu Viễn chỉ vào Nguyệt Phàm đang lăn lộn trên giường, lo lắng nói.

 

Trương Lâm nhìn thấy hoàng đế bộ dạng đau đớn như vậy, cũng lấy làm kinh hãi, không kịp lấy hơi, liền vội vàng chẩn mạch.

“Tiểu Viễn, bệ hạ tối hôm qua có phải đã uống không ít rượu hay không?” Trương Lâm vừa bắt mạch vừa hỏi.

“Đúng vậy, tối hôm qua trong tiệc cưới của Đan Hà công chúa, bệ hạ đã uống rất nhiều rượu.” Tiểu Viễn gật đầu đáp.

 

“Còn có, bệ hạ vừa rồi có phải bị cái gì kích thích hay không?” Trương Lâm tiếp tục hỏi.

 

“Kích thích? Hẳn là không có?” Tiểu Viễn cẩn thận nhớ đến tình huống vừa rồi, nói: “Mới vừa rồi có Đan Hà công chúa và phò mã gia đến đây thỉnh an, mới hàn huyên chưa được mấy câu, bệ hạ liền cảm giác khó chịu, thế là nô tài đành dìu hoàng thượng về tẩm cung.”

“Phải không? Kia chẳng lẽ là ta chẩn bệnh sai?” Trương Lâm nhức đầu, nói: “Theo ta thấy, bệ hạ hẳn là tối hôm qua uống rượu quá lượng, vừa rồi không nghỉ ngơi tốt, tổn thương tới thân thể. Hơn nữa tinh thần chịu sự đả kích nào đó, khiến thai khí không yên, có dấu hiệu sinh non.”

Trương Lâm lời còn chưa dứt, liền phát giác cổ tay mình bị túm chặt. Tư Đồ Nguyệt Phàm chịu đựng đau bụng, mở to mắt nhìn người đứng đầu thái y viện, dùng sức lực toàn thân, khẩn cầu: “Xin…. xin ngươi… nhất…. nhất định phải. . . . . . Cứu…. cứu. . . . . . hài tử. . . . . .”

 

Trương Lâm gật đầu: “Bệ hạ yên tâm, vi thần nhất định dốc hết khả năng, giữ cho được tiểu hoàng tử.” Nói rồi, hắn nhanh nhẹn lấy ngân châm từ hòm thuốc, nhắm chuẩn yếu huyệt của Nguyệt Phàm nhấn xuống.

Tiểu Viễn đứng ở một bên, nhìn bộ dạng hoàng đế thống khổ vạn phần, lại thêm tình cảnh Trương Lâm đem ngân châm vừa dài vừa lớn cắm vào thân thể bệ hạ, thật sự thấy không đáng giá.

Bệ hạ lấy thân nam nhi cực khổ hoài thai, chịu đựng đủ loại đau đớn cũng muốn liều mạng giữ lại hài tử, có thể thấy được đứa bé này cùng Vân Nhược Phong ở trong lòng bệ hạ quan trọng như thế nào. Nhưng cha ruột của hài tử đâu, không chỉ không hề biết sự tồn tại của hài tử, còn cùng công chúa động phòng hoa chúc! Tiểu Viễn giờ phút này thật sự có loại thôi thúc muốn kéo Vân Nhược Phong ái tình viên mãn kia tới, để cho y xem một chút bệ hạ đã phải chịu khổ sở như thế nào.

 

Hơn nửa canh giờ sau, Trương Lâm coi như đã thi châm xong, giúp Nguyệt Phàm đắp kín chăn, dặn dò: “Bệ hạ, hài tử cuối cùng cũng được bảo vệ, bất quá ngài cần phải coi chừng thân thể của mình, ngàn vạn không thể chịu mệt nhọc quá độ, cũng không thể giống như trước mặc sức cái gì cũng uống, nếu không hài tử sẽ gặp nguy hiểm . Còn có, lần trước thần kê cho người thuốc giữ thai người nhất định phải uống đúng giờ.”

“Cám ơn ngươi, Trương Lâm.” Nguyệt Phàm trên mặt tái nhợt hiện ra vẻ tươi cười, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy trong lòng vô cùng chua xót.

.

.

Hoàn chương 18

5 phản hồi

  1. Nàng ới sao có đoạn ta thấy nàng để mẫu phụ có chỗ lại để mẫu hậu?
    Với lại ko có hồi hoàn đơn nữa mà lại là thi châm hả :v

    Số lượt thích

    • À. Chắc ta quên. Bản gốc là mẫu hậu nhưng ta không thích gọi là “hậu” >””< nghe như nữ ấy. Cơ mà thỉnh thoảng vẫn bị quên thành ra chưa sửa bản gốc.

      Liked by 1 person

  2. mấy chuyện loạn thất bát tao rối rắm này xét cho cùng toàn em hoàng đế mà ra, k giải quyết cho tốt ra quyết định lung tung xong đau lòng nghĩ xấu người khác. Tội bạn tướng quân ghê =__=

    Liked by 1 person

Lời thì thầm từ bóng đêm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: