Raphael

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ :))

[Nguyệt Lãng Phong Thanh] – Chương 40 + 41 + 42

Tên: Nguyệt Lãng Phong Thanh

Tác giả: swjsai

Thể loại: đế vương thụ, sinh tử, ngược luyến tình thâm, HE.

Số chương: 79 chương

Xem tiền truyện tại đây: link

.

0932003ekybma8al16l886

~~Tiểu công chúa xuất hiện phá vỡ cuộc sống chim chuột hạnh phúc của 2 anh~~

Chương 40.

.

Sáng sớm ngày thứ hai, Nguyệt Phàm mới vừa mở mắt, đã nhìn thấy Nhược Phong đang mỉm cười nhìn mình. Bị nụ cười của Nhược Phong lây nhiễm, Nguyệt Phàm cảm thấy bao cay đắng thời gian qua đều tan biến sạch.

Nhược Phong đứng dậy hỏi thăm, hôn lên trán Nguyệt Phàm, ân cần nói: “Bây giờ người cảm giác thế nào?”

“Đã tốt hơn nhiều rồi, giải dược này thật đúng là hiệu nghiệm!” Nguyệt Phàm vừa nói vừa mặc y phục, ngồi dậy, lại nói: “Đúng rồi, ngươi còn chưa nói cho ta biết, các ngươi làm sao có được giải dược này?”

“Người chờ một chút, ta mang một kẻ tới gặp người.” Nhược Phong nói xong không bao lâu, liền dẫn Hoa Bằng tới chỗ Nguyệt Phàm.

“Vị này là. . . . . .” Nguyệt Phàm nhìn người trước mắt, cảm thấy có chút quen mặt, nhưng lại không nhớ ra đã gặp hắn nơi nào.

“Hắn chính là Tam hoàng tử Hồng Vũ quốc – Hoa Bằng, giải dược của hắn đã cứu sống người!” Nhược Phong  giới thiệu.

Nghe Nhược Phong nói như thế, Nguyệt Phàm mới nhớ tới đã nhìn thấy Hoa Bằng từ xa khi ở trên chiến trường, thế nhưng lúc này Hoa Bằng lại xuất hiện, hắn có chút không hiểu rõ.

Hoa Bằng nhìn thấu ý nghĩ Nguyệt Phàm, cho nên lập tức kể lại sơ lược chuyện mình đã trải qua mấy ngày hôm nay.

Nguyệt Phàm nghe Hoa Bằng nói xong, gật gật đầu: “Thì ra đã xảy ra chuyện này, như vậy xem ra ngươi không thể trở về Hồng Vũ quốc rồi, vậy Tam hoàng tử cứ yên tâm ở lại đây.”

“Đa tạ bệ hạ đã tín nhiệm Hoa Bằng, sự lựa chọn ban đầu của Hoa Bằng quả nhiên không hề sai!” Hoa Bằng cảm kích nói.

“Tam hoàng tử là ân nhân cứu mạng của trẫm, trẫm há có thể không để ý? Chỉ là sợ sau khi ngươi tìm nơi nương tựa ở nước ta, tội danh phản bội tổ quốc ắt sẽ trở thành sự thật!”

” Bệ hạ ngài có điều không biết, Hoa Nguyên này thường ngày cũng chưa từng coi ta là huynh đệ của hắn, hắn sợ ta đoạt ngôi vị hoàng đế của hắn, vẫn muốn mau mau trừ khử ta, xuất chinh lần này bổ nhiệm ta làm tiên phong cũng không ngoài chủ ý này. Đã như vậy, sao ta lại còn cần ở lại Hồng Vũ quốc làm chi?”

“Tại sao có thể như vậy, Hoa Nguyên kia cũng quá nhẫn tâm rồi.” Nguyệt Phàm bình thường đều có tình cảm rất tốt với đệ đệ, cho nên nghe Hoa Bằng nói cảm thấy rất kinh sợ.

“Bệ hạ, chúng ta hôm nay chính là lúc dùng người, Hoa Bằng tìm nơi nương tựa đối với chúng ta mà nói xem như hổ mọc thêm cánh!” Nhược Phong biết bản lãnh của Hoa Bằng, mừng rỡ nói.

“Đúng đúng! Xem ra thật là trời cũng giúp Minh Thụy quốc ta!” Nguyệt Phàm cũng cười nói.

Ba người ở chung một chỗ hàn huyên rất hợp ý nhau, bất giác đã đến trưa, Tiểu Viễn bưng ngọ thiện tới. Sau khi dùng bữa xong, Nguyên soái Cô Hồng cũng tới, cho nên mấy người ở đấy lúc này liền cùng nhau phân tích tình hình chiến đấu hai nước, cũng  đặt ra đường lối chiến thuật tác chiến hữu hiệu nhất.

Mấy ngày sau, mọi người đều tích cực chuẩn bị cho ngày hai nước tác chiến, có Hoa Bằng  gia nhập, tất cả đều tràn đầy lòng tin vào sự thắng lợi của cuộc chiến. Thân thể Nguyệt Phàm trải qua mấy ngày điều dưỡng rốt cục hoàn toàn khôi phục khỏe mạnh, mà bụng của hắn mới trong mấy ngày ngắn ngủi đã lớn thêm một vòng. Về chuyện Nguyệt Phàm mang thai, trước mắt chỉ có Nhược Phong, Cô Hồng, Tiểu Viễn, Trương Lâm cùng số ít người biết được, cho nên để tránh xuất hiện phiền toái không cần thiết, Nguyệt Phàm mỗi ngày đều muốn dùng đai lưng thắt chặt bụng, Nhược Phong đối với chuyện này đương nhiên rất đau lòng, nhưng cũng không thể làm gì.

Một ngày nọ, Nguyệt Phàm đang cùng chư vị tướng quân thương thảo chiến sự, đột nhiên có quân truyền tin báo lại, nói Lễ Thân Vương Niệm Hoan đã mang theo một đội binh mã tới tăng viện.

.

.

.

Chương 41

.

.

“Cái gì, Niệm Hoan tới! Chuyện này thật sự là quá tốt! Có viện binh, lần này chúng ta nhất định có thể nhanh chóng đánh lui Hồng Vũ quốc! Mau mau mời hắn vào.” Nguyệt Phàm vui mừng quá đỗi.

Niệm Hoan vui vẻ nhanh chân bước tới, Nguyệt Phàm vội vã tiến ra đón, ôm lấy hắn hỏi: “Sao đệ lại tới đây?”

Niệm Hoan tươi cười: “Còn không phải là phụ hoàng sao, người biết được hoàng huynh tự mình dẫn đại quân đến đây giao chiến với Hồng Vũ quốc, sợ hoàng huynh có gì sơ suất, cho nên phái đệ suất lĩnh một đội binh mã tới giúp hoàng huynh một tay, muốn tốc chiến tốc thắng.”

“Phụ hoàng đang ở li cung vẫn còn nhớ tới ta, thật là…” Nguyệt Phàm cảm khái vạn phần.

“Làm sao, các ngươi đang mở hội nghị tác chiến sao?” Niệm Hoan nhìn một phòng toàn tướng lĩnh, hỏi.

“Đúng vậy, thế nhưng sắp kết thúc rồi”, Nguyệt Phàm vừa nói liền phất tay một cái: “Các ngươi trước tạm thời lui ra đi, huynh đệ chúng ta nhiều ngày không gặp, muốn hàn huyên một chút.”

Mọi người đáp ứng, lục tục thẳng bước đi ra ngoài.

“Nhược Phong, ngươi trước chớ đi đã.” Niệm Hoan thấy Nhược Phong chuẩn bị ra ngoài liền gọi lại.

“Lễ Thân Vương ngài gọi ta có chuyện gì không?” Nhược Phong dừng bước.

“Ngươi ấy à, ” Niệm Hoan ý nhị nhìn Nhược Phong, ra vẻ thần bí nói: “Ngươi thật đúng là hạnh phúc!”

“Lời này của ngài là có ý gì?” Nhược Hoan bị lời nói của Niệm Hoan làm cho rối rắm.

” Ta là nói, ngươi đến tột cùng là dùng phương pháp gì, có thể làm cho tiểu công chúa nhà chúng ta quyết tâm một lòng như thế?”

“Ngài chỉ chính là Đan Hà sao?” Nhược Phong cuối cùng hiểu ý Nhược Phong, trong lòng dậy lên một dự cảm không tốt.

“Trừ con bé ra còn có thể là ai?” Niệm Hoan nháy mắt, chỉ ra ngoài phòng, nói: “Ngươi xem một chút đi, kia là ai tới?”

Nhược Phong nhìn theo hướng ngón tay của Niệm Hoan, liền thấy Đan Hà đang mỉm cười nhẹ nhàng đứng nơi đó, việc này khiến tâm tình của hắn nháy mắt rơi xuống đáy cốc. Không chỉ có Nhược Phong, ngay cả Nguyệt Phàm cũng bởi vì sự xuất hiện của Đan Hà mà sắc mặt đại biến.

Đan Hà nhẹ nhàng phiêu bước, chân thành đi tới trước mặt Nhược Phong, khoát lên cánh tay hắn, mỉm cười nhìn hắn, giọng nói trong veo: “Phong ca ca, trải qua mấy ngày nay chàng có nhớ tới ta không?”

“Làm sao muội lại xuất hiện ở đây?” Nhược Phong không trả lời Đan Hà, hỏi ngược lại nàng.

“Ha ha, đương nhiên là bởi vì nhớ nhung phu quân là chàng, cho nên ta mới năn nỉ Niệm Hoan ca ca dẫn ta tới đây.” Đan Hà vừa nói, tiến một chút, hai tay quàng lên cổ Nhược Phong, nói tiếp: “Chàng nhìn thấy ta không phải là nên vui vẻ sao?”

“Thôi thôi, có buồn nôn hay không, hai phu thê các ngươi muốn ngọt ngào cũng đừng nên khoe khoang trước mặt bệ hạ chứ!”

Niệm Hoan làm bộ tức giận nói: “Bệ hạ, đệ xem hay là chúng ta thức thời một chút, không nên quấy rầy đôi vợ chồng nhỏ nhà người ta.”

Nguyệt Phàm nhìn Đan Hà làm nũng trước mặt Nhược Phong, trong lòng không khỏi trận trận chua xót, trong lúc bất chợt hắn cảm thấy thật giống như có thứ gì đó xông thẳng lên cổ họng, ngay sau đó liền gục trên bàn lớn mà nôn không ngừng.

Nhược Phong thấy Nguyệt Phàm ói gay gắt, đau lòng vạn phần, hắn là cỡ nào muốn lập tức xông lên ôm Nguyệt Phàm vào lòng, nhưng ngại Đan Hà và Niệm Hoan còn đang ở đây, hắn cái gì cũng làm không được, chỉ có thể ở một bên lo lắng suông.

.

.

Raph: Thay lời Nguyệt Phàm: “Chúng bay làm ta mắc ói!” *ọe-eee*

.

.

Chương 42

.

.

“Hoàng huynh làm sao vậy? Không thoải mái sao?” Niệm Hoan vỗ nhè nhẹ phía sau lưng Nguyệt Phàm, ân cần hỏi: “Có muốn phái người đi gọi thái y không?”

Nguyệt Phàm ngẩng đầu, miễn cưỡng cười nhẹ một tiếng: “Không cần, ta nghỉ ngơi một chút là ổn thôi.”

“Đại ca, muội xem huynh sắc mặt quả thật  không tốt, nhất định là bởi vì quá mệt nhọc, hay là mau chút đi nghỉ ngơi đi.” Đan Hà cũng nói.

Nguyệt Phàm cũng không muốn nhìn lại thấy bộ dáng Nhược Phong cùng Đan Hà thân mật, vịn lấy Tiểu Viễn rồi trở về phòng.

Nhược Phong đưa mắt nhìn theo bóng lưng Nguyệt Phàm dần xa, giờ phút này, ngay cả chính hắn cũng không nhớ rõ đây là lần thứ mấy mình nhìn theo bóng lưng  cô đơn tịch mịch của Nguyệt Phàm. Nhược Phong càng cảm giác sâu sắc được rằng, chuyện thật không thể lại tiếp tục trì hoãn nữa, nếu Đan Hà đã đi tới tiền tuyến, vậy không bằng hôm nay nói cho rõ ràng mọi chuyện.

Chủ ý đã quyết, Nhược Phong kéo Đan Hà qua, nói: “Đi, vào phòng ta, ta có chuyện gấp muốn nói với muội.”

“Ai nha, Phong ca ca, làm sao chàng lại gấp gáp như vậy, người ta vừa mới tới đây, không phải chàng….” Đan Hà vừa nói, mặt liền đỏ lên.

Niệm Hoan ý tứ nhìn Nhược Phong, cười ha ha: “Nhược Phong à Nhược Phong, cho dù ngươi lâu như vậy không được nhìn thấy ái thê, vậy cũng không cần gấp gáp đến thế chứ. Thôi đi đi, hai vợ chồng bé nhỏ các ngươi muốn làm gì thì làm đi.”

Nhược Phong vừa nghe, mặt trong nháy mắt hồng đến tận cổ. Hắn cúi đầu, im lặng không lên tiếng kéo Đan Hà đi, vội vã rảo bước về phía gian phòng của mình.

Thật vất vả đi tới phòng mình, Nhược Phong mới vừa đóng cửa phòng, còn chưa kịp nói chuyện, Đan Hà liền cười khanh khách mở miệng: “Phong ca ca, Cô Nhạn phụ thân nghe nói ta muốn tới  tiền tuyến tìm chàng, liền đặc biệt đưa cho ta một ít thuốc chữa thương rất quý, nói là lỡ may chàng hay Cô Hồng phụ thân bị thương trên chiến trường, có thể lấy ra dùng, rất hữu hiệu. Chàng chờ một chút, ta lập tức đi lấy cho chàng.”

“Chuyện thuốc không vội vàng, Đan Hà, muội tới đây, ta có chuyện quan trọng muốn nói với muội.” Nhược Phong vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Rốt cuộc là chuyện gì, Phong ca ca, ta làm sao cứ cảm giác hôm nay chàng rất kì lạ.” Đan Hà hai mắt vụt sáng.

“Phải…” Lời nói vừa tới khóe môi, rồi lại bị Nhược Phong nuốt ngược xuống, mặc dù lúc đầu đã quyết tâm, nhưng thực sự phải nói ra khỏi miệng lại không hề dễ dàng.

“Phong ca ca, làm sao chàng cứ ấp a ấp úng mãi thế? Có lời gì cứ nói? Ha hả, chẳng lẽ là bởi vì mấy tháng này ta không có ở đây chàng liền phát hiện mình không thể rời bỏ ta, cho nên muốn tiếp nhận ta, để cho ta thực sự trở thành thê tử chàng? Vậy chàng không cần nhiều lời, nói thẳng ra là được rồi.”

“Không. . . . . . Không phải là chuyện này. . . . . .” Đan Hà càng nói càng khiến Nhược Phong khó mở miệng.

“Vậy rốt cuộc là có chuyện gì? Thật là làm người ta nôn nóng!”

“Phải . . . . . Là ta cùng hoàng thượng. . . . . . Không, cùng Nguyệt Phàm. . . . . .” Nhược Phong vừa mới nói mấy chữ, đột nhiên phía ngoài có tiếng quân truyền tin cấp báo: “Bẩm tiên phong, Hồng Vũ quốc quốc quân Hoa Nguyên tự mình thống lĩnh đại quân khiêu chiến bên ngoài thành, Nguyên soái chuyển lời nói ngài mau đi trước!”

“Phong ca ca, Cô Hồng phụ thân gọi chàng đấy, chàng mau đi đi, không nên làm trễ nải tình hình chiến đấu, có lời gì trở lại rồi nói sau.” Đan Hà thúc giục Nhược Phong.

“Cũng được, vậy ngươi mau chuyển lời cho Nguyên soái, nói ta lập tức tới ngay!”

.

.

(Raph: Hzz. Thương chị… Bị huynh trưởng và trượng phu quay như chong chóng. Sau này đến lúc phát hiện ra chỉ cay đắng thấy mình là kẻ ngốc ngếch nhất.

Spoil mấy chương sau: Có biến =)))) )

.

.

(Hoàn chương 40 + 41 + 42)

Advertisements

5 phản hồi

  1. Sao cắt đúng lúc vậy nè =((

    • Cắt thế cho hồi hộp :3
      Mà k phải tại t cố tình cắt mà tại edit đến đó hết hơi rồi =))))

      • BB Đan Hà thật là ảo tưởng max lv rồi ý =))

      • Công nhận =)) Và ngu cũng lv max =))

      • Nếu mà là ta thì ta bốp vô mặt bạn ý cho bạn không ảo tưởng nữa :v

Lời thì thầm từ bóng đêm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: