Raphael

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ :))

[Nguyệt Lãng Phong Thanh] – Chương 48 + 49

Tên: Nguyệt Lãng Phong Thanh

Tác giả: swjsai

Thể loại: đế vương thụ, sinh tử, ngược luyến tình thâm, HE.

Số chương: 79 chương

Xem tiền truyện tại đây: link

Chương 48

.

.

Rạng sáng ngày hôm sau, Nhược Phong vừa tỉnh lại, liền nghe ngoài cửa truyền đến tiếng nói của một nam một nữ. Giọng nói người nam Nhược Phong biết là Tiểu Viễn, nhưng giọng người nữ, mặc dù hắn cảm thấy rất quen tai, cũng không nhớ ra được là ai.

 

Hai người nói chuyện, trong phòng nghe không mấy rõ ràng, Nhược Phong chỉ mơ hồ nghe được “công chúa” gì đó, nhưng xem khẩu khí kia, cuộc nói chuyện này cũng chẳng tốt đẹp gì. Xem ra là liên quan tới Đan Hà.

Nhược Phong thâm tình nhìn Nguyệt Phàm đang ngủ say bên cạnh, đưa tay đặt lên phần bụng đã lộ lên của hắn, cảm thụ được cốt nhục thuộc về mình cùng Nguyệt Phàm. Ngẫm lại, gần đây thật sự xảy ra quá nhiều chuyện, Nguyệt Phàm đã rất lâu không được ngủ một giấc sâu như vậy, tối hôm qua nếu mình không khuyên nhủ hết lời, hắn lại vì nghĩ tới hài tử mới có thể tạm thời yên tâm gác mọi việc ra sau đầu, nằm trong lòng mình ngon lành ngủ một giấc.

Nhược Phong không đành lòng quấy rầy Nhược Phong, hắn rón ra rón rén xuống giường, mặc quần áo tử tế, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Ngoài cửa Tiểu Viễn đang cùng một cô gái cãi vã gì đó, nàng kia kiên trì muốn gặp mặt hoàng đế, nhưng bị Tiểu Viễn ngăn trở. Nhược Phong định thần nhìn lại, nhận ra nàng kia là thiếp thân thị nữ Như Nhi của Đan Hà.

“Như Nhi, ngươi làm gì vậy?” Nhược Phong quát hỏi thị nữ.

“Phò mã gia, không xong! Không xong!” Như Nhi cầm trong tay một phong thư, lớn tiếng la hét.

Nhược Phong sợ Như nhi đánh thức Nguyệt Phàm, liền kéo thị nữ tới một chỗ khác, nói: “Vội cái gì, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Ngươi mau nói!”

“Công chúa người…người mất tích rồi!”

“Cái gì! Ngươi nói rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Nhược Phong cũng gấp gáp.

“Chuyện là như vậy, tối hôm qua công chúa đến vấn an bệ hạ, sau khi trở về phòng vẫn khóc không ngừng, nô tì hỏi người rốt cuộc xảy ra chuyện gì, người cũng vẫn không chịu nói, chỉ lẩm bẩm nói mình bị phản bội, bị sỉ nhục, nô tì khuyên thế nào cũng không được. Sáng sớm hôm nay, nô tì tới hầu hạ công chúa rửa mặt liền phát hiện trên giường người đã được sửa soạn chỉnh tề, căn bản là tối hôm qua chưa từng có người ngủ qua, trên bàn chỉ bày một phong thư.” Như Nhi vừa nói vừa đưa tín thư trên tay giao cho Nhược Phong.

Nhược Phong mở thư tín, phát hiện chữ viết vốn tinh tế của Đan Hà đã bởi tức giận mà trở nên cứng cáp, thư không dài, chỉ có ngắn ngủi một câu nói: là các người có lỗi với ta, ta nhất định sẽ khiến các người vì chuyện này mà hối hận!

Nhược Phong xem xong thư, mặt ngoài mặc dù bình tĩnh thản nhiên lệnh cho Như Nhi không được lộ ra ngoài, để cho nàng lui, nhưng trong lòng đã sớm lo lắng vạn phần, hắn biết, Đan Hà là người nói được làm được, nàng nếu nhất thời nghĩ không thông mà tìm đến cái chết, vậy mình và Nguyệt Phàm cũng sẽ tự trách cả đời, cũng sẽ không còn hạnh phúc!

Tiểu Viễn giờ phút này cũng cảm thấy chuyện nghiêm trọng, hắn thử thăm dò Nhược Phong, có phải hay không muốn nói chuyện này cho bệ hạ biết.

Nhược Phong trầm ngâm chốc lát, khoát tay áo nói: “Trước đừng nói cho người vội, Trương Lâm nói thân thể người còn suy yếu, lại có dấu hiệu sinh non, thật sự không thể chịu thêm bất kì kích thích nào nữa, cho nên chuyện này chúng ta phải ém nhẹm đi thôi.”

“Nô tài biết rồi, nô tài sẽ giữ bí mật với bệ hạ.” Tiểu Viễn đáp ứng.

.

.

 

Chương 49

.

.

Nhược Phong giấu thư Đan Hà viết trong ngực áo, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa phòng đi vào.

Nguyệt Phàm lúc này đã tỉnh, đang cố gắng chống mép giường muốn ngồi dậy. Nhược Phong thấy thế, trong lòng cả kinh, vội vàng vọt tới trước giường, đỡ Nguyệt Phàm dậy, lại kê một tấm nệm êm phía sau cho hắn, giúp hắn có thể thoải mái hơn chút ít.

Nguyệt Phàm nhìn một loạt hành động của Nhược Phong, trong lòng tràn đầy ngọt ngào, khóe miệng khẽ câu lên. Nhưng Nhược Phong lại không có tâm trạng tốt như Nguyệt Phàm, hắn chau mày, chỉ vào phần bụng đã đội lên của Nguyệt Phàm, trách cứ: “Người cũng không nhìn một chút tình huống của mình bây giờ, còn không ngoan ngoãn nghe lời, vạn nhất thương tổn hài tử thì làm sao?”

Nguyệt Phàm xin lỗi cười cười: “Thật xin lỗi, lần sau ta sẽ chú ý .”

“Còn có lần sau sao, ông trời của ta ơi!” Nhược Phong đè lại bả vai Nguyệt Phàm, trịnh trọng nói: “Sau này có chuyện gì thì giao cho ta, một mình người ngàn vạn lần không nên lộn xộn nữa!”

“Nào có khoa trương như vậy a!” Nguyệt Phàm cười khẽ.

“Tại sao không, người không nhìn một chút cái bụng mình hiện tại đi,” Nhược Phong nhẹ nhàng vuốt ve bụng lớn của Nguyệt Phàm: “Hài tử đã sắp sáu tháng rồi.”

“Mới có sáu tháng, vẫn còn sớm!” Nguyệt Phàm là một vẻ không sao cả.

“Cái gì mà mới sáu tháng, ta nghe phụ thân ta nói, năm đó hoàng hậu hơn bảy tháng sinh non người và Lễ Thân Vương, cách lúc này chỉ có một tháng thôi! Phụ thân còn nói, cảnh sinh sản của hoàng hậu lúc ấy cả đời người không thể nào quên được. Lại nói bây giờ thân thể hoàng thượng người còn suy yếu như vậy, hơn nữa mấy lần hung hiểm do hoạt thai, những điều này làm sao ta có thể không lo lắng!”

“Được, được, ta biết rồi,” Nguyệt Phàm bắt đầu nói lái sang chuyện khác, “Đúng rồi, ngươi vừa mới đi đâu vậy?”

“Ta?” Nhược Phong ngẩn ra, tay không tự chủ chạm vào thư của Đan Hà, do dự một lát, mới lắp bắp nói: “Ta. . . . . . Ta chẳng đi đâu cả, chính là đi. . . . . . Đi ra ngoài một chút. . . . . . Đi một chút mà thôi!” Hắn vốn không nói dối bao giờ, lúc này bởi vì  căng thẳng mà lời nói không mạch lạc. Cũng may lúc này Nguyệt Phàm đang hoàn toàn chìm trong ngọt ngào, cũng không nhìn ra khác thường gì. Thấy Nguyệt Phàm không hỏi nữa, Nhược Phong mới thở phào nhẹ nhõm.

Hai người đang trò chuyện, Trương Lâm cầm theo hòm thuốc đi tới. Nhược Phong nắm thật chặt tay Nguyệt Phàm, khẩn trương nhìn Trương Lâm bắt mạch cho Nguyệt Phàm, thi châm trên người hắn, liền bất giác ra một thân mồ hôi lạnh. Nguyệt Phàm biết Nhược Phong lo lắng cho mình, hắn mỉm cười lắc đầu, cầm ngược lại tay Nhược Phong. Hai người cứ như vậy truyền cho nhau sức mạnh, cho đến khi Trương Lâm trị liệu xong.

“Trương ngự y, bệ hạ thế nào?” Nhược Phong thấy Trương Lâm thu châm, gấp gáp không chờ được mà hỏi.

“Hài tử hẳn là không có gì đáng ngại, chúc mừng hai người!” Trương Lâm cười nói.

“Thật sự quá tốt rồi!” Nhược Phong cùng Nguyệt Phàm nhìn nhau cười thành tiếng.

“Mặc dù hài tử được bảo vệ, nhưng cũng không thể phớt lờ, thân thể bệ hạ còn rất yếu, nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt, không thể chịu kích thích nữa.” Trương Lâm dặn dò.

“Được! Được!” Nhược Phong một bên liên tục  đáp ứng, một bên âm thầm hạ quyết tâm, ít nhất trước khi Nguyệt Phàm sinh, nhất định phải giấu diếm chuyện Đan Hà trốn đi, nếu không hậu quả nhất định không thể lường được.

.

.

Hoàn chương 48 + 49

Advertisements

9 phản hồi

  1. biết là trong đam mỹ, thường nhân vật nữ hay chịu chút uất ức, nhiều lúc thấy cũng tội (nhưng cũng kệ)… nhưng ko hiểu sao ta nghĩ đến cảnh cô công chúa kia sẽ bán nước thì thấy thế nào ấy…ko thương nổi (có bán hay ko thì ko rõ. nghĩ vậy thôi)

    • Cũng không tính là bán nước đi :v Vì chị gái có biết cái mô tê chiến sự nào đâu mà đi chim lợn =)))
      Ầy, dù sao thì cũng cả làng hạnh phúc cả ấy mà :v Truyện này nó thế.

      • nhìn cái này là biết thế nào cũng hạnh phuc rồi, thấy ấm áp thế kia mà (ta phe ngọt =))))))

      • Ta phe ngược. Nhưng mà ngược luyến tình thâm :3

      • ngược luyến tình thâm thì ta đọc được. thường thì cái đó còn HE. còn ngược luyến tàn tâm thì… ko chắc

      • Ngược luyến mà kiểu day dứt thì ta k dám đọc. Chứ ngược kiểu máu chó thì đọc đã đời chỉ thấy phê phê chứ có thấy buồn đâu =))))

  2. Nhược Phong không đành lòng quấy rầy Nhược Phong, => Nhược Phong không đành lòng quấy rầy Nguyệt Phàm chứ nàng :v
    Lâu lắm rồi mới ghé nhà nàng :3

    • Thế thì nhiều hàng cho c đọc lắm =))

      • Ta đang sướng vì đc đọc liền 1 lèo các chương đây :v

Lời thì thầm từ bóng đêm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: