Raphael

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ :))

[Nguyệt Lãng Phong Thanh] – Chương 52 + 53

Tên: Nguyệt Lãng Phong Thanh

Tác giả: swjsai

Thể loại: đế vương thụ, sinh tử, ngược luyến tình thâm, HE.

Số chương: 79 chương

Xem tiền truyện tại đây: link

528787_276540485805854_2141591785_n

Chương 52

.

.

“Nguyệt, ngươi không sao chứ?” Nhược Phong lập tức đỡ Nguyệt Phàm đang mang thai từ trên lưng ngựa xuống, đau lòng nhìn Nguyệt Phàm.

Nguyệt Phàm nhịn xuống cảm giác khó chịu trong bụng, miễn cưỡng cười, nói: “Ta không sao, chỉ hơi mệt thôi, vào trong phòng nghỉ ngơi một chút là được. Phong, ngươi nói với chư vị tướng quân, bảo bọn họ hai canh giờ nữa tới sảnh nghị sự.”

Nhược Phong biết lần này Nguyệt Phàm triệu tập nhất định là để thương thảo về điều kiện vừa rồi của Hoa Nguyên, chuyện trọng đại, Nhược Phong không dám trì hoãn, sau khi đỡ Nguyệt Phàm về phòng liền vội vàng đứng dậy đi báo cho mọi người.

Nhìn thân ảnh Nhược Phong biến mất ở cửa, tiếng rên rỉ đau đớn bị Nguyệt Phàm bị đè nén hồi lâu rốt cục thoát khỏi cổ họng. Tính toán thời gian, bắt từ trên chiến trường nhìn thấy Đan Hà thì bụng hắn đã bắt đầu đau đớn, vốn tưởng rằng nhịn một chút là được rồi, cũng không nói với Trương Lâm và Nhược Phong. Nhưng từ lúc đó đã hơn một canh giờ rồi, đau đớn chẳng những không giảm bớt mà ngược lại còn càng thêm trầm trọng. Nguyệt Phàm lúc này mới cảm thấy sợ hãi, vội vàng lớn tiếng gọi Trương Lâm.

Kì thật Trương Lâm vốn cẩn thận cũng đã sớm để ý Nguyệt Phàm thống khổ cùng chịu đựng, chẳng qua đang ở trên chiến trường, không có cách nào tiến hành trị liệu.  Sau khi trở về Trương Lâm cũng không dám đi xa, trở về rồi vẫn cầm theo hòm thuộc đợi bên ngoài phòng Nguyệt Phàm, cho nên khi nghe thấy hoàng đế gọi, Trương Lâm rất nhanh đã xuất hiện trước mặt Nguyệt Phàm.

“Trương Lâm, mau, xem bụng trẫm một chút… đau quá…” Nguyệt Phàm hai tay che thật chặt bụng lớn, sợ hài tử sẽ mất đi theo cơn đau này.

“Bệ hạ, không có chuyện gì, ngài thả lỏng một chút, để cho thần trị liệu.” Trương Lâm vừa an ủi Nguyệt Phàm vừa nhanh nhẹn lấy ngân châm trong hòm thuốc ra.

Nhìn thái y trước mắt đã có chuẩn bị, Nguyệt Phàm cũng yên tâm hơn nhiều, hắn nhẹ nhàng gật đầu, phối hợp với Trương Lâm.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, rốt cuộc Trương Lâm giơ tay lên lau mồ hôi trên trán, thở phào một hơi: “Bệ hạ mới vừa động thai, có điều bây giờ đã không sao nữa rồi, xin bệ hạ yên tâm.
Nguyệt Phàm cảm kích nhìn Trương Lâm, hít sâu một hơi, nói: “Vậy thì tốt, ngươi đỡ trẫm đứng dậy thay quần áo đi.”

“Cái gì, lúc này người còn muốn xuống giường? Vì tiểu hoàng tử trong bụng người, hiện tại phải tĩnh dưỡng cho tốt mới đúng!” Trương Lâm chân mày nhíu chặt, lắc đầu liên tục.

Nguyệt Phàm thở dài: “Chẳng có cách nào khác, Đan Hà bị bắt, Hoa Nguyên lại đặt ra điều kiện hà khắc như thế, ta đây là hoàng đế không chủ trì sao được, chuyện khẩn cấp, ta cũng không thể lo nhiều như vậy.”

“Sao ngươi lại lừa ta!” Đang nói chuyện, cửa đột nhiên bị đẩy ra, vẻ mặt Nhược Phong mặc dù có trách cứ tức giận, nhưng trong ánh mắt vẫn tràn đầy đau lòng cùng thương tiếc. Hắn nhẹ nhàng lướt qua vòng eo quá khổ của Nguyệt Phàm, xuống đến bụng lớn thì chậm rãi vuốt ve, nói: “Ngươi còn gạt ta nói không có chuyện gì, ai ngờ là động thai, nếu không phải ta sau khi thống báo với chúng tướng vẫn không yên tâm mà trở lại xem ngươi, suýt nữa lại bị ngươi giấu diếm qua mặt. Bệ hạ, người nhất định cũng phải tự mình nghĩ cho mình!”

“Ta thật sự không có chuyện gì, mới vừa rồi không phải Trương Lâm đã nói sao? Đến giờ hẹn, chư vị tướng quân đều chờ chúng ta, chúng ta mau đi thôi.” Nguyệt Phàm vừa nói vừa cầm lấy đai lưng, thuần thục quấn quanh bụng.

Nhược Phong rơm rớm nước mắt nhìn đai lưng của Nguyệt Phàm từng vòng từng vòng quấn lên bụng, đem chiếc bụng hoài thai hơn sáu tháng chèn ép thành kích cỡ bốn năm tháng, đau lòng tựa như đao cắt.

.

.

Chương 53

Trong thính đường, tất cả tướng lãnh đều đã tụ tập lại, đang tranh cãi nảy lửa về yêu cầu hà khắc của Hoa Nguyên.

“Bệ hạ giá lâm!” Theo tiếng hô lớn của Tiểu Viễn, trong phòng nhất thời yên tĩnh lại, mọi người một mực cung kính quỳ trên mặt đất, chờ đợi đế vương mà bọn họ vô cùng kính yêu.

Nguyệt Phàm được Tiểu Viễn vịn chậm rãi đi đến, mặc dù giờ phút này bụng còn mơ hồ thấy đau, nhưng vẻ mặt  Nguyệt Phàm vẫn vô cùng bình tĩnh, ngoài mặt nhìn không ra có gì bất thường. Sự chịu đựng của Nguyệt Phàm mặc dù giấu diếm được người khác nhưng sao có thể gạt được Nhược Phong, hắn nhìn vẻ mặt tái nhợt của hoàng đế, trong lòng vô cùng chua xót.

“Mục đích trẫm triệu chư vị ái khanh đến đây hẳn mọi người đều đã biết, không biết chư vị đối với yêu cầu của Hoa Nguyên có ý kiến gì không?” Nguyệt Phàm quét mắt xuống phía dưới, hắng giọng hỏi.

“Này…” Mọi người đều biết tình cảm huynh muội giữa hoàng đế và Đan Hà công chúa rất sâu đậm, nhất định sẽ không vứt bỏ công chúa, nhưng điều kiện cắt đất xưng thần của Hoa Nguyên quá mức hà khắc, cho nên ai nấy đều ấp úng, nói không ra lời.

Nguyệt Phàm cũng biết đã làm khó mọi người, thật ra chính hắn cũng không biết phải làm thế nào. Bản thân và Nhược Phong đã quá có lỗi với Đan Hà, nay lại hại nàng bị Hồng Vũ quốc bắt làm tù binh, Đan Hà không thể không cứu, thế nhưng mình lại không thể chắp tay dâng non sống đất nước cho người ta, vậy rốt cuộc phải làm thế nào mới tốt? Lo âu khiến thai nhi trong bụng xao động kịch liệt, đau đớn cũng dần tăng lên.

“Bệ hạ, cựu thần có một phương pháp, không biết có thể thực hiện hay không!” Người nói chính là Nguyên soái ba quân Vân Cô Hồng.

“Nguyên soái có phương pháp gì, mau mau nói nghe!” Nguyệt Phàm hướng ánh mắt chờ đợi đến Cô Hồng.

“Hoa Nguyên lấy Đan Hà công chúa làm con tim tới uy hiếp chúng ta, cho nên kế sách lúc này, chỉ có thể là chúng ta cứu công chúa khỏi doanh trại địch.”

“Đây đương nhiên là phương pháp tốt, thế nhưng thủ vệ của Hồng Vũ quốc trông coi rất nghiêm ngặt, chúng ta làm thế nào mới có thể cứu được Đan Hà?” Nhược Phong hỏi.

Cô Hồng gật đầu: “Khó khăn thì khó khăn, nhưng đây là biện pháp duy nhất, cho nên vô luận như thế nào chúng ta cũng phải thử một lần. Chuyện này trọng đại, chúng ta phải tìm mấy người cẩn trọng can đảm để hoàn thành nhiệm vụ.”

“Để ta đi, Đan Hà là thê tử của ta, nàng ấy bị bắt có liên quan rất lớn tới ta, nhiệm vụ này với ta là việc đương nhiên đáng làm thì phải làm!” Nhược Phong cũng đứng dậy.

“Ta cũng nguyện ý đi trước!” Hoa Bằng cũng bước ra, “Ta đã quá quen thuộc với quân doanh Hồng Vũ quốc, có thể làm người dẫn đường!”

“Hoa Bằng điện hạ đồng ý dẫn đường, đây là không thể tốt hơn. Theo vi thần thấy, người tới địch doanh không nên quá nhiều, để tránh đánh rắn động cỏ, cho nên vi thần cho rằng, để Nhược Phong và Hoa Bằng đi trước cứu công chúa là được rồi!” Cô Hồng nói ra ý kiến của mình.

Nguyệt Phàm cúi đầu trầm tư chốc lát, mới đáp ứng nói: “Vậy cũng tốt, để Vân Nhược Phong và Hoa Bằng đi trước cứu Đan Hà, hai người các ngươi đi xuống chuẩn bị một chút. Đêm hôm nay liền hành động!”

.

.

Hoàn chương 52 + 53

Raph: Đúng là cái truyện nó là truyện tình cảm + máu chó =))))

Advertisements

3 phản hồi

  1. T còn muốn máu chó hơn nữa cơ :)))) phi logic cũng không saoooooo cả

    • Nhưng mà điêu lắm =)) Giả như bt chả có ông hoàng thượng nào dễ dàng tin tưởng vương gia địch quốc như thế. Ví dụ như cái kế sách kia chả có vẹo não nào cả =)))))

      • Công nhận là quá phi logic luôn :))) ngay cả đến tâm lí nhân vật cũng có hơi biến thái luôn ý

Lời thì thầm từ bóng đêm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: