Raphael

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ :))

[Nguyệt Lãng Phong Thanh] – Chương 56 + 57

Tên: Nguyệt Lãng Phong Thanh

Tác giả: swjsai

Thể loại: đế vương thụ, sinh tử, ngược luyến tình thâm, HE.

Số chương: 79 chương

Xem tiền truyện tại đây: link


Raph: Ta phát hiện truyện nhà ta bị bê lên wattpad. Định đặt pass hack não nhưng não bằng hạt nho chả nghĩ ra được câu hỏi nào thú vị. Định set pri thì lại buồn vì tính mình lắm mồm thích buôn chuyện. Định làm pic thì ôi thôi dốt tin nên k biết làm =))))))))))))))))

Kết luận là: Thôi kệ mie bọn đạo chích =))) Coi như các bạn ấy PR free cho nhà mình vậy :v


 

223633_508554355844325_1738378738_n

Chương 56

.

.

Nhược Phong và Hoa Bằng bị một đám binh lính “mời” tới một căn lều vải, đợi sau khi đám binh lính lui xuống, Hoa Bằng vén rèm nhìn ra ngoài một chút, không khỏi thở dài một tiếng: “Hzz, thủ vệ bên ngoài cực kì nghiêm ngặt, chỉ với hai người chúng ta muốn lấy cứng chọi đá mà chạy đi thật sự là việc không thể!”

“Vậy phải làm sao, chúng ta cũng không thể ngồi đây chờ chết!” Nhược Phong trong lòng lo lắng vạn phần, hắn lo lắng không chỉ là đối với tình cảnh của mình và Hoa Bằng, mà còn là Nguyệt Phàm trong doanh trại.

Nhược Phong trong lòng rất rõ ràng, lấy tính cách Nguyệt Phàm, tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn nghỉ ngơi, hắn nhất định còn đang đau khổ đợi mình trở về, nếu Nguyệt Phàm biết được mình và Hoa Bằng bị bắt là do Đan Hà mật báo với Hoa Nguyên, nhất định sẽ tạo nên đả kích rất lớn cho hắn, vậy thì đối với hài tử trong bụng hắn…

Nhược Phong không muốn nghĩ, nhưng không muốn nghĩ cũng không được.

“Ngươi còn hỏi làm sao à? Ta thấy ngươi đó! Giống hệt hoàng đế của các ngươi, thật dễ dàng tin tưởng người khác, cũng nghĩ cho người khác quá nhiều, cứ như vậy, sớm muộn cũng chịu nhiều thua thiệt, giờ thì ứng nghiệm rồi đấy! Có điều vị công chúa kia, gọi là Đan Hà phải không, nàng ta cũng thật đáng giận, chúng ta có lòng tốt tới cứu nàng, không nghĩ tới nàng không những không cảm kích, lại còn lấy ân báo oán, bán đứng chúng ta cho Hoa Nguyên! Ta thật sự không hiểu nổi! Ngươi nói một chút, Đan Hà công chúa này rốt cuộc tại sao phải làm như vậy, nàng không phải là em ruột của hoàng đế sao?”

Hoa Bằng nhức đầu, ôm dáng vẻ khốn đốn.

“Chuyện này nói ra rất dài dòng, nguyên nhân ta bây giờ chưa thể nói, chờ đến lúc thích hợp ta sẽ kể cho ngươi!” (Raph: “Vì ta và hoàng thượng cắm sừng lên đầu nàng, cho nên nàng bán đứng chúng ta, cũng không còn tin chúng ta nữa”, một câu đơn giản thế thôi anh dai ạ :v )

“Không muốn nói thì đừng nói, thật ra chính ta cũng không phải là như nàng sao, cũng rời bỏ tổ quốc của mình, có lẽ đây chính là nói ‘người trong hoàng tộc, thân bất do kỉ’ !” Hoa Bằng bất đắc dĩ, nhún vai. (“Thân bất do kỉ” = bản thân cũng không do mình tự quyết định)

“Người trong hoàng tộc, thân bất do kỉ? Ha ha, ngươi nói đúng, rất đúng!” Nhược Phong đột nhiên cười lớn. Đúng vậy, nếu không phải vì sống trong nhà đế vương, Nguyệt Phàm sao lại có nhiều băn khoăn như vậy, nếu không phải vì sống trong nhà đế vương, vậy bây giờ Nguyệt Phàm và mình hẳn là đang trải qua một cuộc sống hạnh phúc bình dị!

“Lúc này mà ngươi còn có tâm tình tươi cười sao, còn không nhanh chóng nghĩ xem chúng ta làm sao mà chạy!” Hoa Bằng liếc Nhược Phong, tức giận nói.

“Ta cũng rất muốn rời đi, nhưng mà dễ dàng sao!” Nhược Phong bất đắc dĩ lắc đầu.

“Thì nghĩ cách! Ta thấy hỏi ngươi cũng bằng không, thôi không nghĩ nữa, có lẽ sau này có cơ hội xoay chuyển không biết chừng. Nhịn đến hiện tại ta cũng mệt rồi, bây giờ ta cần phải làm là ngủ ngon lành một giấc!” Hoa Bằng vừa nói vừa nằm xuống, không bao lâu liền ào ào ngủ.

Mặc dù Nhược Phong cũng đã rất mệt mỏi, nhưng lại không buồn ngủ, trong tim của hắn có quá nhiều  băn khoăn cùng nhớ thương: Nguyệt Phàm, hài tử, Đan Hà, còn chiến tranh với Hồng Vũ quốc, rất nhiều rất nhiều.

“Nguyệt, ngươi bây giờ không phải còn đang chờ ta chứ, thật xin lỗi, là ta không hoàn thành sự phó thác của ngươi, không thể cứu Đan Hà, còn bị Hoa Nguyên bắt làm tù binh, bất quá cho dù ta không thể ở cạnh ngươi, lòng vẫn hướng về ngươi, ngươi phải chăm sóc mình, còn cả hài tử của chúng ta.” Nhược Phong nhìn về phía Minh Thụy quốc, nhẹ giọng thì thào.

.

.

Chương 57

Bên kia, trong đại doanh Minh Thụy quốc.

Ở trên giường trằn trọc hồi lâu vẫn không buồn ngủ, tâm thần không yên, Nguyệt Phàm thở dài, y phục khoác hờ, ôm bụng đi tới bên cửa sổ. Ngoài cửa sổ ánh trăng sáng tỏ, sao sáng lấp lánh, minh chứng ngày mai lại là một ngày nắng đẹp.

Nguyệt Phàm tính toán thời gian, Nhược Phong và Hoa Bằng rời đi đã nhiều canh giờ, nếu như hết thảy thuận lợi thì đã có thể trở về rồi, tuy nhiên đến tận bây giờ vẫn không có bất cứ tin tức gì, chẳng lẽ. . . . . . Nghĩ tới đây, Nguyệt Phàm đột nhiên có một loại dự cảm xấu. Không, sẽ không, Nhược Phong đã đáp ứng mình, nhất định sẽ bình an trở lại, bọn họ không có việc gì ! Nguyệt Phàm tự an ủi mình.

Bởi vì có chuyện trong lòng, Nguyệt Phàm biết mình tối nay vô luận thế nào cũng không thể ngủ được, cho nên cầm lấy bản đồ, vừa nghiên cứu  tình hình chiến đấu vừa đợi Nhược Phong  trở về.

Thời gian trôi qua rất nhanh, bất giác trời đã sáng rõ, tuy nhiên vẫn không có tin tức của Nhược Phong, một chút hy vọng trong lòng Nguyệt Phàm rốt cục tan biến, trong lòng hắn rõ ràng, Nhược Phong giờ phút này nhất định là dữ nhiều lành ít.

Đúng lúc này, hài tử trong bụng thật giống như ý thức được điều gì, đột nhiên bắt đầu xao động , Nguyệt Phàm vừa vỗ về bụng, vừa đi tới trước giường, lấy thuốc dưỡng thai mà Trương Lâm đưa cho mình.

Nguyệt Phàm nhấc gối lên, đang muốn cầm thuốc, lại đột nhiên phát hiện bên cạnh thuốc dưỡng thai còn một tờ giấy lẳng lặng nằm đó. Mở thư, hiện lên là nét chữ phóng khoáng của Nhược Phong.

Nguyệt, ta tự biết lần này cứu người nhất định là cực kì nguy hiểm, có thể sẽ trở thành tù nhân của kẻ khác, thậm chí còn có thể bỏ mạng, thế nhưng ta không có dũng khí nói những điều này cho ngươi biết, chỉ có thể viết nó lên giấy, đáp ứng ta, vạn nhất ta có điều gì bất trắc, ngươi nhất định phải chú ý giữ gìn sức khỏe thật tốt, còn cho cả hài tử của chúng ta nữa, có được không? Cuối cùng, ta muốn nói với ngươi, dù cho thân thể ta ở nơi nào, cho dù đến âm tào địa phủ, ta cũng sẽ mãi mãi yêu ngươi.

“Mãi mãi yêu ngươi. . . . . . Mãi mãi yêu ngươi. . . . . .” Nguyệt Phàm lặng yên nhớ tới mấy chữ này, không khỏi nước mắt như mưa, “Phong, ta biết tâm ý của ngươi, ngươi cũng phải tin tưởng ta, kể cả khi ngươi không ở bên cạnh ta và con, ta cũng nhất định bảo vệ mình và hài tử! Còn có, ta cũng vậy, mãi mãi yêu ngươi!”

Qua một lúc lâu, Nguyệt Phàm mới rốt cục bình tĩnh trở lại, hắn lau đi nước mắt trên mặt, đem thư của Nhược Phong áp sát lồng ngực, kiên định nói: “Phong, ngươi yên tâm, cho dù ngươi không ở bên cạnh, trẫm cũng nhất định vực mình dậy! Đây không đơn thuần chỉ vì ngươi và hài tử, mà còn là vì hàng vạn hàng nghìn con dân Minh Thụy quốc, bởi trẫm ngoài việc là ái nhân của ngươi, phụ thân của hài tử, thì còn là vua của một nước, có quá nhiều người đang chờ trẫm đánh lui Hồng Vũ quốc, cho bọn  họ một thời đại hòa bình an ổn. Chờ hết thảy chấm dứt, chúng ta sẽ cùng nhau quy ẩn sơn lâm, không hỏi thế sự, giống như dân chúng bình thường trải qua một đời bình dị, ngươi nói có được không?

Cất thư của Nhược Phong thật kĩ bên mình, Nguyệt Phàm vừa tự mình bó buộc đai lưng thật chặt, lúc này mới gọi Tiểu Viễn tới, phân phó: “Truyền chỉ, mời chư vị tướng quân nhanh tới trước đại sảnh nghị sự, bàn bạc kế sách đánh lui quân địch!”

.

.

 

Advertisements

9 phản hồi

  1. ta thích Hoa Bằng hơn nhân vật chính quá… không hiểu sao lại thấy dễ thương 😇 cám ơn nàng đã edit truyện 😍

  2. Quả tâm thư dễ sợ thật. Thật muốn viết đồng nhân tr này 😌 hope anh Phàm sẽ xông lên chiến trường đi cứu người yêu. Rồi máu chó n lần nữa 👏👏

    • Ảnh k cứu thì ai cứu vào đây =)))))
      Nếu viết thì c sẽ viết đồng nhân theo hướng nào? :v Tr nó đã đủ độ ngọt lắm r =))))))

      • Vì nó ngọt mới muốn biến nó thành ngược :)))

      • Viết đi cô :3 Ngược te tua nó đi cô =((((((((((((((((((((((((( Bạn Nguyệt trong đây máu M dữ lắm, bản bị ưa ngược đó =v=

      • Đợi sang tuần thi xong hết, nộp hết chuyên ngành sẽ bắt tay vào viết he he. Chờ nhé

      • Deeeeeeeeeeeee
        :3
        Im here waiting for you :3

  3. tôi là tôi thích cô rồi đấy nhớ =)))) cảm thấy giống mình dễ sợ, con người kệ mẹ đời =)))) chúng nó có trộm thì mình cũng không phòng được, nghĩ quẩn quanh làm sao tránh trộm lại nặng đầu mệt óc, tâm tình không vui. thôi thì mắt điếc tai ngơ còn dễ chịu hơn, coi như đc pr miễn phí =))))

    • :v Công nhận nghĩ thôi đã thấy mệt 😥 Đường ta ta đi có vẻ sướng hơn :v

Lời thì thầm từ bóng đêm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: