Raphael

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ :))

[Nguyệt lãng phong thanh] – Chương 63 + 64

Tên: Nguyệt Lãng Phong Thanh

Tác giả: swjsai

Editor: Raph

Thể loại: đế vương thụ, sinh tử, ngược luyến tình thâm, HE.

Số chương: 79 chương

Xem tiền truyện tại đây: link

.

.

Chương 63
“Đan Hà, muội làm sao vậy…” Nhược Phong kinh ngạc nhìn Đan Hà, trong lòng tràn đầy nghi hoặc, nữ hài tử khéo léo hiểu lòng người trước mắt này chính là vị công chúa đỏng đảnh mà mình vẫn quen thuộc đó sao?
“Phong ca ca, muội biết huynh muốn nói điều gì, ” Đan Hà cười khổ một tiếng, “Kỳ thật tại Hồng Vũ quốc mấy ngày nay muội đã suy nghĩ rất rất nhiều. Muội thừa nhận, mặc dù ngay từ đầu muội không chịu được lời dụ dỗ của Hoa Nguyên, muốn mượn cơ hội này để báo thù huynh và đại ca, thế nhưng khi muội nhìn thấy thời điểm huynh liều cả tính mạng vẫn nghĩ cách cứu muội, nhìn thấy huynh vì phần tình cảm kia mà không thương tiếc tổn thương chính thân thể mình, muội thật sự cái gì cũng nghĩ thông suốt rồi, so với việc khiến cho cả bản thân và hai người thống khổ như vậy, thì chi bằng buông tay!”
“Đan Hà… Cám ơn muội…” Nguyệt Phàm thực sự không biết nên nói gì, nhẫn nhịn hồi lâu, chỉ thốt ra một câu đơn giản “Cảm ơn.”
“Đại ca, huynh cần gì phải cám ơn muội, muốn nói tạ ơn kỳ thật hẳn là muội mới đúng, cám ơn huynh cho tới nay vẫn quan tâm bảo vệ muội, cám ơn huynh cho tới nay vẫn bao dung thông cảm cho muội. Cám ơn huynh đã làm hết thảy vì muội!” Đan Hà nói, không khỏi lệ rơi đầy mặt.
Nguyệt Phàm nhẹ nhàng lắc đầu, cầm khăn lau nước mắt trên mặt Đan Hà, an ủi nàng: “Sự tình đã qua, muội cũng không cần quá mức tự trách, lại nói ta cũng chưa từng trách muội!”
“Đại ca, muội biết huynh thương muội, thế nhưng sự việc đã đến nước này, hiện tại muội cũng không còn mặt mũi ở đây nữa, muội đã nghĩ kỹ, sáng sớm ngày mai liền rời nơi này, trước tới ly cung thăm phụ hoàng cùng mẫu hậu, sau đó lại trở về kinh thành.”
“Cũng được, đến lúc đó nhớ thay ta thỉnh an phụ hoàng, mẫu hậu, nói bọn họ yên tâm, ta nhất định sẽ đánh đuổi Hồng Vũ quốc ra khỏi biên cương bờ cõi.” Nguyệt Phàm gật gật đầu.
“Muội đã biết, cái kia… Phong ca ca, đại ca, muội không quấy rầy hai người nghỉ ngơi, cáo lui trước.” Đan Hà chào tạm biệt, đi ra ngoài.
Cứ như vậy đưa mắt nhìn bóng dáng Đan Hà dần xa, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt, Nhược Phong mới đóng cửa phòng, đỡ Nguyệt Phàm ngồi xuống bên giường.
“Nguyệt, chúng ta rốt cục có thể ở bên nhau rồi, có thật không?” Nhược Phong hôn nhẹ khuôn mặt có chút gầy gò của Nguyệt Phàm, có chút kích động, lại có chút không dám tin tưởng.
“Đúng vậy, chúng ta thật sự có thể ở bên nhau, cảm giác giống như đang nằm mơ vậy.” Nguyệt Phàm mỉm cười đáp.
“Ha ha, giống như đang nằm mơ, vậy bây giờ… Ta liền muốn để ngươi cảm giác được hết thảy đều không phải mộng.” Nhược Phong vừa nói, vừa cởi quần áo trên người.
Nguyệt Phàm biết Nhược Phong tiếp theo muốn làm gì, kì thật chính hắn sao có thể không muốn nhào tới vòng ôm ấm áp của ái nhân, thế nhưng vừa cúi đầu nhìn phần bụng cao ngất của mình, hắn lại có chút do dự.
“Ta đã hỏi Trương Lâm rồi, hắn nói hiện tại làm không có vấn đề gì, sẽ không làm ảnh hưởng tới đứa nhỏ.” Nhược Phong ghé miệng tới bên tai Nguyệt Phàm, nói khẽ.
“Ngươi thật là, làm sao ngay cả cái này cũng đi hỏi…” Nguyệt Phàm khuôn mặt bỗng đỏ ửng lên.
“Bởi vì ta thực sự quá muốn ôm ngươi, cho nên mới…” Nhược Phong thuần thục cởi bỏ quần áo Nguyệt Phàm, lộ ra thân thể như tuyết trắng.
.
.
Chương 64
Có lẽ là đã lâu không thân mật, lúc này sắc mặt Nguyệt Phàm bỗng ửng hồng, hai tay che phía trên bụng, có chút ngượng ngùng nhìn Nhược Phong.
Nhược Phong thấy thế, trong lòng không khỏi buồn cười, hắn cười tiến đến bên tai Nguyệt Phàm, nói nhỏ: “Đều đã là vợ chồng già rồi, ngươi còn thẹn thùng cái gì!”
“Ai là vợ chồng già với ngươi!” Nguyệt Phàm trợn mắt nhìn Nhược Phong, mặt còn đỏ hơn trước.
“Được được được, ngươi nói không phải thì không phải.” Nhược Phong cũng không tranh luận với hắn, giờ phút này người mang thai là lớn nhất, “Chẳng qua, Nguyệt, những ngày này vì Đan Hà mà ngươi khổ sở không ít, ngay cả người cũng gầy đi trông thấy.” Nhược Phong vuốt ve gương mặt Nguyệt Phàm, thương tiếc nói.
“Chỗ nào gầy, ngươi nhìn nơi này đi, còn lớn hơn rất nhiều nữa.” Nguyệt Phàm cúi đầu chỉ chỉ bụng của mình.
“Ha ha, đó là bởi vì con của chúng ta đang từ từ lớn lên .” Nhược Phong cúi người hôn một cái lên bụng lớn của Nguyệt Phàm, sau đó nhân thể nằm nghiêng bên người Nguyệt Phàm, quay người Nguyệt Phàm lại, hai người liền nằm đối mặt nhau.
Nhược Phong nhìn chằm chằm khuôn mặt mặc dù có chút tái nhợt tiều tụy nhưng vẫn tuyệt mỹ như xưa của Nguyệt Phàm, trong lòng dục hỏa cũng không nén được nữa, ôm Nguyệt Phàm vào lòng ngực, há miệng dùng đầu lưỡi liếm láp hai điểm đỏ mọng trước ngực ái nhân.
Nguyệt Phàm được Nhược Phong ôm hôn liền cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều đạt đến một trạng thái thoải mái, dễ chịu và hài lòng, mà loại cảm giác này hắn đã thật lâu không cảm nhận được, Nguyệt Phàm thoải mái hừ nhẹ, vùi mặt sâu trong lồng ngực rộng lớn của Nhược Phong.
Tình ý của Nguyệt Phàm Nhược Phong sao lại không biết? Hắn cười chuyển người tới sau lưng Nguyệt Phàm, từ phía sau cẩn trọng ôm vòng eo đẫy đà của Nguyệt Phàm.
“Ngươi nhẹ nhàng thôi, cẩn thận đứa nhỏ…” Mặc dù mải mê hoan ái, thế nhưng Nguyệt Phàm vẫn không quên sinh mệnh bé bỏng yếu ớt, kết tinh tình yêu giữa mình và Nhược Phong còn ở trong bụng.
“Ngươi yên tâm đi, ta sẽ coi chừng .” Nhược Phong một bên vừa vuốt ve phần bụng nở nang của Nguyệt Phàm vừa thử thăm dò, tận lực nhẹ nhàng mà đưa phân thân của mình thăm dò hậu huyệt Nguyệt Phàm,
“Ừm…” Mặc dù động tác của Nhược Phong đã rất nhẹ nhàng, thế nhưng có thứ đột nhiên tiến vào vẫn khiến Nguyệt Phàm nhịn không được khẽ hừ một tiếng. Động tác nhỏ nhặt của Nguyệt Phàm căn bản không thoát khỏi ánh mắt Nhược Phong, hắn một bên đau lòng an ủi thai nhi trong bụng Nguyệt Phàm, một bên lại dùng ngón tay chậm rãi khuếch trương hậu huyệt y, nhìn thấy hậu huyệt hơi lỏng ra, Nhược Phong mới tiến một bước thâm nhập vào.
Động tác dịu dàng của Nhược Phong giúp Nguyệt Phàm dễ chịu hơn nhiều, hắn nhắm mắt lại, mặc kệ phân thân Nhược Phong chậm rãi xâm nhập trong cơ thể mình, hưởng thụ thời khắc mình cùng ái nhân hòa làm một.
Nhìn bộ dáng Nguyệt Phàm hưởng thụ, Nhược Phong lại càng thêm yên bụng phóng túng, tần suất ra vào cũng tăng nhanh một chút, chỉ là động tác vẫn nhẹ nhàng như cũ.
“Phong…. Ta yêu ngươi… Ưm… Lại vào đi, tiến đến một chút…” Nguyệt Phàm lắc lắc đầu, nói khẽ. Giờ khắc này, hắn rốt cục có thể quên đi thân phận, địa vị cùng trách nhiệm trói buộc mình, chỉ làm một con người bình thường yêu Nhược Phong tha thiết.
“Nguyệt… Ta cũng… Yêu ngươi…” Nhược Phong cúi đầu xuống, hôn Nguyệt Phàm.
Hai kẻ yêu nhau cứ như vậy thỏa thích cảm thụ tình yêu của đối phương dành cho mình, cũng không biết qua bao lâu, hai người mệt mỏi rã rời mới ôm nhau tiến vào mộng đẹp.
.
.

Hoàn chương 63 + 64

Spoil chương sau: Các xung đột tình yêu của hai chẻ được giải quyết êm thấm, giờ là lúc giải quyết chuyện quốc gia đại sự.

Sắp sinh rồi. Ô la la ~~

Advertisements

3 phản hồi

  1. sao tự nhiên nó chuyển qua một giai đoạn pink thế này 😓
    cám ơn cô đã edit 😊

    • Nó vốn vẫn pink :__: Tại 2 bạn yêu nhau bome ra 😥

  2. Đẻ đi thôi, đừng ngọt nữa :))

Lời thì thầm từ bóng đêm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: