Raph's Family

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ.

[Lưu niên tự thủy] – Chương 61 (Thượng)

Tên gốc: Tái bồi nhĩ sổ nhất hồi lưu niên tự thủy (再陪你数一回流年似水)

Tạm dịch: Lại cùng anh đếm một hồi tháng năm trôi qua như nước

Tác giả: Bạch Y Vô Ngân (白衣无痕)

Người dịch: Linh Linh (một số chương có sự giúp đỡ của các editor khác)

Beta: Raph

.

.

Chương thứ 61 (Thượng)

 

Huống Du đứng trước khung cửa kính, đưa mắt nhìn bóng người vừa mới bị bảo vệ đuổi ra, hé miệng nói: “Chúng ta không nói cho anh ta địa chỉ cụ thể của Hàn Bân, như thế liệu có đúng không? Dù sao thì anh ta cũng là cha của mấy đứa nhỏ”.

Trần Bình thuận theo ánh mắt của Huống Du nhìn xuống, khinh bỉ nhìn Mẫn Hướng Hàng đứng chết trân ở dưới lầu, phẫn hận nói: “Anh ta khiến tổng giám đốc đau thương thấu tâm, chúng ta đương nhiên không thể nói cho anh ta biết, không thể cho anh ta cơ hội tiếp tục làm tổn thương tổng giám đốc”.

Huống Du nghiêm túc nhìn Trần bình thở dài: “Bình, tại sao hễ cứ động vào chuyện của Hàn Bân, em đều trở nên kích động thế?”

“Anh nghĩ vớ vẩn cái gì vậy!” Trần Bình gõ nhẹ vào đầu Huống Du một cái. “Chúng ta vốn là bạn của tổng giám đốc, trơ mắt nhìn anh ấy bị phụ lòng, lại không thể làm gì được. Bây giờ người đàn ông phụ bạc đó tới cửa, đương nhiên em muốn thay tổng giám đốc dạy dỗ anh ta một trận!”

Huống Du cưng chiều nhón mũi Trần Bình, đáy mắt dịu dàng nhẹ nhàng như lông vũ: “Ha ha, Bình của anh hôm nay thật đẹp trai! Thật uy vũ!”

“Thôi đi, đừng có mà nịnh hót”. Trần Bình kéo ghế da trước bàn làm việc ra, ra hiệu mời Huống Du, “Đại diện tổng giám đốc, anh đã lãng phí rất nhiều thời gian, mời anh nắm rõ thời gian làm việc, để tránh trì hoãn hành trình đã được sắp xếp!”

Trần Bình vừa dứt lời, tiếng kêu thấu trời rền vang cả căn phòng làm việc.

Trần Bình châm chọc nói: “Là ai thề son sắt nói không oán trách nữa, phải giúp tổng giám đốc quản lý chi nhánh công ty thật tốt?”

“Em đừng nói móc anh, hiện tại anh sẽ đi duyệt tài liệu”.

Mặt Huống Du dài ra như trái mướp đắng, dưới sự giám sát của trợ lý ‘vợ’, tiếp tục làm việc rồi lại làm việc.

***********

Không phải lời xin lỗi nào cũng có thể đền bù lại những tổn thương, không phải sự áy náy nào cũng có thể đổi lấy sự tha thứ. Sự xám hối bất lực, hóa thành giọt nước mắt lăn dài trên má, chuyện cũ, duyên xưa, mất đi nhau, giờ quay đầu lại, hối tiếc cũng đã muộn.

Nắng gắt tháng tám thiêu đốt đất trời, trên phố chỉ có lác đác vài bóng người, trong không khí không có lấy một làn gió nhẹ nào, nóng nực khiến cho người ta hô hấp cũng khó khăn.

Mẫn Hướng Hàng tự ngược đãi bản thân, đứng trước cửa lớn công ty Warner thật lâu, nơi sâu nhất trong trái tim như bị đánh trúng, vỡ vụn ra, đau đớn không chịu nổi. Hóa ra người luôn luôn sai đều là mình, ngay cả bạn bè của Hàn Bân cũng không thể tha thứ cho mình, bản thân, có tư cách gì cầu xin người ấy sự khoan dung.

Mồ hôi hòa trộn với nước mắt lăn xuống, qua vết thương nơi khóe miệng, nhưng không có xúc cảm đau đớn, cảm giác choáng váng dâng lên mỗi lúc một nhiều, Mẫn Hướng Hàng cắn chặt đôi môi khô nứt, cố gắng thở gấp.

Tục ngữ nói: “Thất thường như thời tiết”. Vừa rồi trời còn nắng gắt chói chang, giờ phút này lại ầm ầm sấm giật, cơn mưa bất chợt kéo đến. Mưa to xối lên trên người Mẫn Hướng Hàng không chút lưu tình, cơ thể hết chống đỡ nổi nên ngồi thụp xuống, nước mưa dày đặc mơ hồ trước mắt, cảm giác nóng lạnh đan xen lan tràn toàn thân, Mẫn Hướng Hàng không ngừng tự cổ vũ chính mình, không được ngã quỵ, trước khi biết được địa chỉ cụ thể của Hàn Bân, tuyệt đối không thể ngã xuống…

********

Huống Du buông văn kiện trong tay xuống, lo lắng nhìn về phía ngoài cửa sổ, chỉ thấy Mẫn Hướng Hàng ướt sũng ngồi thụp trước cửa tòa nhà như cũ, nội tâm bất an nói: “Nhìn bộ dạng này của anh ta nếu ngã xuống có xảy ra chuyện không?”

“Đại diện tổng giám đốc, anh lo việc mình trước đi!” Trần Bình đem một tách cafe vừa mới pha xong để trên bàn làm việc, giọng nói lạnh băng không mang theo bất cứ tình cảm nào: “Anh ta nguyện ý tắm mưa đó là chuyện của anh ta, chúng ta không quản được!”.

Huống Du gật gật đầu, nhấp một ngụm cafe, để ly xuống: “Lịch tiếp theo là gì?”

“15h30’ đến 17h30 là giám sát tiến độ công trình khu đất của Thành Cẩm Vinh, nhưng thời tiết hôm nay không tốt, đại diện tổng giám đốc có cần kéo dài thời hạn không?” Trần Bình nói.

Nghe được việc có thể trì hoãn, Huống Du ngay lập tức mặt mày hớn hở: “Trời mưa to như thế, đương nhiên phải kéo dài thời hạn rồi”.

“Anh đúng là biết lười biếng!” Trần Bình tức giận trợn mắt nhìn Huống Du một chút, chấm chấm hành trình trong tay, “Buổi chiều 18h có mặt tại bữa tiệc của công ty, anh đừng quên!”

Huống Du nhướn nhướn lông mày, trêu tức nói: “Tuân mệnh, vợ đại nhân”!

“Không đứng đắn!”

“Sao anh lại không đứng đắn, em vốn chính là vợ của anh!”

“… Em không muốn nói chuyện cùng anh”.

“Ây, em sao lại thế!”

“…”

Trong văn phòng lại bắt đầu trình diễn một màn miệng lưỡi giao nhau.

*********

Thời gian từng phút thoi đưa, Mẫn Hướng Hàng không biết mình đã chờ bao lâu, cũng không biết mình có thể chống cự được bao lâu nữa, trong lòng chỉ có duy nhất một ý niệm nói cho anh biết, nhất định phải kiên trì, kiên trì đến lúc bọn họ chịu nói ra địa chỉ của Hàn Bân mới thôi.

Vào lúc sắp mất đi ý thức, hai bóng dáng quen thuộc liền lọt vào tầm mắt.

Huống Du cùng Trần Bình vừa nói vừa cười ngồi lên xe hơi, hoàn toàn không đem Mẫn Hướng Hàng đang trong cơn mưa để vào mắt. Xe hơi chậm rãi tăng tốc, chuẩn bị hất bụi mà đi. Mẫn Hướng Hàng dành hết sức lực toàn thân, phút chốc đứng lên, nhanh chóng hướng đến trước đầu xe, giang hai cánh tay, ý định dùng thân thể mình ngăn cản xe lại….

.

.

Linh Linh: Bố tổ thằng điên, đường rộng người ta đi được đường vòng, ở đấy mà ngăn.

Raph: =)))))))))) Tôi có cảm giác sung sướng làm sao :v

 

 

20 phản hồi

  1. San San

    Cảm giác sung sướng của Raph ko kéo dài được bao lâu nữa đâu, và tuôi cũng vậy nên cta hãy cùng tận hưởng khi còn có thể 😂 Có trách chỉ trách tiểu Bân tội nghiệp của tuôi vì thương Hàng hâm mà quá dễ mềm lòng 😔

    Số lượt thích

    • :___: Well ~~~ Dù sao thì vs t đến khúc ông Hàng biết đc mọi chuyện là hết xừ nó ngược =(

      Số lượt thích

      • San San

        Chuẩn!!! Vẫn là tác giả mẹ ghẻ, ngược ông Hàng ko đủ dính kẽ răng 😒

        Liked by 1 person

  2. Dù sao cũng ngược rồi. Ok, mị ổn😂. Cảm ơn nhà đã post. Lâu rồi không thấy nhà up các chap mới. Tui nhớ lắm luôn😭

    Số lượt thích

  3. Bân Bân mà biết vùng lên ngược (tra) công thì tốt biết mấy, quá mềm lòng 😔

    Số lượt thích

    • Khổ nỗi anh công là hiểu lầm chứ kp thực sự làm chuyện có lỗi vs anh thụ. Là t thì t sẽ cho vài tình huống máu chó nữa cho thằng công làm vài chuyện k thể vãn hồi đc :3~~

      Liked by 1 person

      • Nói chung là t ko ưa MHH. Chả biết vì sao, gai MHH hơn cả Tần Tranh trong triêu tần 😂 dù khách quan mà nói tính cách Tần Tranh đáng ghét hơn.

        Số lượt thích

      • Tôi k có ghét Tần Tranh. T thấy ảnh tốt mà…. Mặc dù có lúc bị siêu lòng… =))))

        Số lượt thích

      • T cũng ko ghét :)) ban đầu ổng vốn đâu có yêu thụ, tâm lý vậy là bình thường. À mà bộ ấy được đó, cô ráng tuần 4,5 chương cho nó máu =))

        Số lượt thích

      • T nghĩ là 4, 5 tuần 1 chương thì có vẻ khả quan hơn =))))))))

        Số lượt thích

      • Đọc QT thấy cũng ngắn mà :)) lâu rồi mới thấy 1 bộ máu tró ngập mặt vậy. Bên Trung giờ chuộng điềm văn hơn hay sao ấy :v lưu niên hết ngược rồi nên hóng triêu tần lên sàn :3

        Liked by 1 person

      • Nửa sau Triêu tần cũng ngọt buốt răng :__:

        Số lượt thích

      • Gần cuối bonus cho quả gb ngon lành cành đào còn gì :)) cố lên~

        Liked by 1 person

  4. Lâu lắm ko có chương mới t tưởng nó bị rơi vào quên lãng rồi cơ. Hóng cả Triêu Tần Mộ Sở.

    Số lượt thích

    • Động viên cô Linh đuy cô :__;

      Số lượt thích

      • Động viên cả tui nữa :)) cầu trời khấn phật cho th bạn nó tìm được linh kiện thay vào máy cũ của t, chứ tình hình tiêu pha hoang phí của t ko biết bh mới mua đc lap mà làm tiếp í =)) khổ quá mà

        Liked by 1 person

      • Tháng này đúng là cả loạt editor với trans, thậm chí cả chủ nhà cũng k hẹn mà gặp cùng đình công tập thể =)))))) Quá nhọ =)))

        Liked by 1 person

      • Khổ tâm lắm, mà dnay còn rảnh nhiều tgian cơ… mỗi tội ko có máy làm nhọ gì đâu

        Số lượt thích

      • =(((((((((((((((((((((((((((( x n (lần “(” )

        Số lượt thích

Lời thì thầm từ bóng đêm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: