Raph's Family

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ.

Lưu niên tự thủy – Chương 61 (Hạ)

Tên gốc: Tái bồi nhĩ sổ nhất hồi lưu niên tự thủy (再陪你数一回流年似水)

Tạm dịch: Lại cùng anh đếm một hồi tháng năm trôi qua như nước

Tác giả: Bạch Y Vô Ngân (白衣无痕)

Người dịch: Linh Linh (một số chương có sự giúp đỡ của các editor khác)

Beta: Raph

Tình trạng: 100 chương + 13 phiên ngoại

Thể loại: cuộc sống đô thị, sinh tử văn, song tính, tổng tài thụ, ngược luyến tàn tâm (có ngọt), HE kết thúc viên mãn.

.

.

Chương thứ 61 (Hạ)

“Không cần… đừng…” Lệ Hàn Bân nằm trên giường hai mắt nhắm nghiền, hàng lông mày nhíu chặt, hai hàng lông mi đen dài run rẩy bất an, tay trái gắt gao nắm chặt chăn, bờ môi nhợt nhạt phát ra những câu nói mơ mơ hồ, dường như là đang mơ thấy chuyện gì đó rất đáng sợ.

Alex đang nằm bên cạnh giường nghỉ ngơi thì bị âm thanh nói mớ đánh thức, lập tức đứng bật dậy, bật đèn ngủ trước giường lên, nắm chặt đôi bàn tay đang chảy mồ hôi lạnh, nhẹ giọng nói: Henry, mau tỉnh lại…”

“Đừng__” Lệ Hàn Bân quát to một tiếng, bỗng dưng mở to mắt, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, tay trái nắm chặt vạt áo trước ngực, thở hồng hộc từng hồi.

Alex bị những hành động khác thường của Lệ Hàn Bân làm giật mình, lo lắng hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Khó chịu chỗ nào? Có phải lại không thoải mái không?”

“Không có việc gì…” Lệ Hàn Bân nâng lên tay trái, lau mồ hôi trên trán, rồi dành cho Alex một nụ cười mỉm an tâm, “Chỉ là gặp ác mộng thôi”.

Khi toàn tâm toàn ý yêu một người, thì sẽ chú ý nhất cử nhất động của người ấy, Alex cũng không ngoại lệ.

Thấy Lệ Hàn Bân lơ đãng lau mồ hôi lạnh, Alex nói: “Henry, đồng phục bệnh nhân trên người cậu nhất định là bị mồ hôi lạnh làm ướt cả rồi, tôi giúp cậu thay được không?”

Lệ Hàn Bân vuốt ve phần bụng phập phồng, không nói một lời. Cậu rất để ý, bận tâm những người đàn ông khác ngoài Hướng Hàng nhìn thấy thân thể của mình, lại còn là ở thời kì đặc biệt này, cho dù là người bạn tốt nhất của mình, trong lòng cậu cũng vẫn có khúc mắc.

Alex như là nhìn thấu tâm tư của cậu, mỉm cười nói: “Mặc dù tình yêu dành cho cậu không thay đổi, nhưng tôi sẽ tuyệt đối không giậu đổ bìm leo, càng sẽ không tùy ý dòm ngó dò xét thân thể cậu. CẬU bây giờ phải nghĩ đến đứa nhỏ, mặc quần áo ướt đi ngủ, vạn nhất lại bị bệnh thì làm sao đây? Vì mấy đứa nhỏ, chính cậu cũng phải tự bảo trọng thân thể của mình.”

Lệ Hàn Bân giữ im lặng, Alex nói đúng, vì mấy đứa nhỏ trong bụng, mình không thể cứ khư khư cố chấp như vậy…

Suy nghĩ mãi, khẽ vuốt cằm nói: “Alex, vậy làm phiền anh”.

Thai nghén một sinh mệnh là quá trình gian khổ mà nặng nề, thời gian mang thai đã tiến vào tháng thứ sáu, phần bụng mang song thai đã phình lên cao, nhìn rất lớn, thiếu một tay để duy trì cân bằng cơ thể, chuyện nhỏ như đứng dậy thôi Lệ Hàn Bân cũng cần người khác đến đỡ.

“Chăm sóc một kẻ phế vật, vất vả cho anh rồi”. Lệ Hàn Bân rũ xuống hàng mi mắt, khóe miệng tự giễu nhẹ cười.

Lời nói của Lệ Hàn Bân khiến cho tâm của Alex không kịp chuẩn bị chút nào, co thắt đau đớn, Henry Lệ, người đã từng là tinh anh trong giới kinh doanh, nhân vật làm mưa làm gió mà vạn người chú ý, bây giờ lại ngay cả việc nhỏ như tự mình rời giường cũng cần người khác giúp đỡ… Cố gắng che giấu cảm xúc bi thương, Alex cẩn thận đỡ cậu dậy tựa lên gối mềm, một bên an ủi: “Không có gì vất vả cả, tôi có thể chăm sóc cậu, hết sức vinh hạnh”.

Lệ Hàn Bân vuốt vuốt bụng dưới, cười không nói.

Alex bưng tới một chậu nước ấm, lại tìm trong tủ quần áo một bộ đồ khô mát, đi đến trước giường bệnh, cẩn thận lau giúp cậu.

Cởi bỏ quần áo, thân thể ở trần trước mắt, nửa người trên của Lệ Hàn Bân rất gầy, nửa dưới bụng mang song thai lại rất lớn, có những mạch máu mờ mờ ở dưới bụng, rất gay mắt đáng sợ.

Khăn mặt mềm mại lướt qua làn da, cơ thể thon gầy kia khiến Alex đau lòng nói: “Henry, cậu phải chịu khổ rồi, làm bậc sinh thành thật vĩ đại!”

“Tôi…hự..” Lời chưa nói xong nghẹn lại ở cổ họng, Lệ Hàn Bân ôm lấy bụng, thấp giọng rên rỉ một tiếng.

Alex vội vàng vứt bỏ khăn mặt, ổn định lại thân thể mềm oặt của Lệ Hàn Bân, trên mặt hiện lên sự kinh hoàng: “Tôi đi tìm bác sĩ”.

“Không…đừng…” Lệ Hàn Bân bỏ tay trái đang ôm bụng ra, chỉ thấy trên bụng có một cái bọc nho nhỏ, “Là mấy đứa nhỏ đang đá tôi…”

Alex kinh ngạc không thôi, tay không tự chủ xoa lên nơi thần thánh ấy.

Dưới lòng bàn tay truyền đến từng trận rung động hữu lực của sinh mệnh nhỏ bé, Alex vui vẻ nhếch miệng cười ngây ngô: “Ha ha… bọn nhỏ đang động, đang động này! Thật thần kỳ!”

“Ừm… hự…” Thai động mãnh liệt đối với thân thể mẹ mà nói là một loại tra tấn, Lệ Hàn Bân không ngừng vuốt ve phần bụng, trấn an hai bảo bối nghịch ngợm.

Vẻ mặt thống khổ của người mang thai làm tan đi sự mừng rỡ nơi Alex, một mặt lo lắng nói: “Tôi giúp cậu mặc quần áo, cậu thật sự không cần gọi bác sĩ sao?”

“Không cần… gọi… bác sĩ…” Lệ Hàn Bân nhắm mắt gật đầu, hư nhược nói ra mấy chữ.

Alex thở dài, lập tức nhẹ nhàng chậm rãi giúp Lệ Hàn Bân mặc quần áo tử tế, sợ sơ ý một chút sẽ tăng thêm sự khó chịu cho cậu. Trong lòng mặc niệm nói: Henry, cho dù em không yêu tôi, tôi cũng sẽ một mực yêu thương em!

.

.

Hoàn chương 61

8 phản hồi

  1. Đổi công chỗ này là viên mãn rồi, tiếc thặc 😩

    Số lượt thích

  2. Phải chi truyện đổi công. Cái màn chấm mút này thật là😵😵. Cảm ơn chủ nhà đã post💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋

    Liked by 1 person

  3. Xúc động quá , ôi đợi chờ là hạnh phúc ! 😭😍😍😍😍😍😍😍

    Liked by 1 person

Lời thì thầm từ bóng đêm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: