Raphael

Có ba nơi mà mọi thứ đều có thể thành hiện thực: Giấc mơ. Tình yêu. Và đam mỹ :))

[Sinh tử văn edit] – ATT: C6

《 ẢNH THẬP TAM 影十三 

Tác Giả: Quyền Nhược Nhược (权若若)

Editor: Novem

Beta: Raph

Thể loại: sinh tử, cổ trang, giang hồ, lãnh mạc chủ tử công x ảnh vệ thụ, ngược luyến, HE.

Novem: Xin lỗi mọi người vì ngưng truyện bữa h nha! *gập người 900* Novem đã trở lại, bù đắp bằng 1 chương xôi………..       

a5f44cbac6c569014d12caa66764aca1

Chương 06:

Thời gian trôi qua …

Trong lòng vui vẻ nhất, chính là Thập Tam.

Rốt cục có thể không cần phải trói chân trói tay, run như cầy sấy ở bên cạnh chủ tử.
Mặc dù một khắc không rời chủ tử vốn là chức trách của ảnh vệ, nhưng chưa bao giờ có người nào thân thiết như vậy, như hình với bóng .

Chẳng qua không đợi Thập Tam hưởng thụ đủ vui mừng lúc này, Minh Chi Nhiễm lại nói tiếp: “Sau này có thể không cần thường xuyên sử dụng Thiên Cương bảo hộ, nhưng vẫn cần gián đoạn, đặc biệt là lúc Tiểu Thập Tam hơi cảm giác khó chịu.”

Đối với đứa nhỏ trong bụng mình, Thập Tam không biết Hách Liên Huyền rốt cuộc dự định xử trí như thế nào, vừa không hề trách phạt mình, nhưng cũng không có dự định gì, mỗi ngày sinh hoạt như thường lệ càng khiến Thập Tam sống trên nước sôi lửa bỏng, sợ ngày nào đó vừa tỉnh lại liền nghe Hách Liên Huyền ra chỉ thị bắt mình bỏ đứa nhỏ.

Những suy nghĩ này, là do một câu Hách Liên Huyền nói vào ngày hôm đó.

“Nhớ kỹ, ta chỉ cần thứ bên trong bụng ngươi.”

Thứ…

Với mình, chính là có cũng được mà không có cũng không sao, thậm chí là dư thừa…

Thập Tam khôi phục  tự do, thậm chí càng thêm tự do. Từ khi sự tình Thập Tam mang thai bị bại lộ, hắn liền thành một người rảnh rỗi. Nam nhân duy nhất trong đảo cả ngày không có việc gì làm, bây giờ nhiệm vụ duy nhất của hắn chính là dưỡng thai…

Vừa nghĩ tới những vật ngày hôm qua được đưa tới, Thập Tam không khỏi cảm thấy một trận mê muội cùng xấu hổ.

Hôm qua Minh Chi Nhiễm không biết từ nơi nào kiếm được một hộp ngọc trụ lớn nhỏ không đều, nghe nói, là dùng để… dùng lúc sinh con  …

Thập Tam là một nam nhân, tương lai đứa nhỏ sinh ra từ chỗ nào? Minh Chi Nhiễm cũng không nắm chắc, nhưng hắn là thần y, chủ ý đương nhiên rất nhiều… Cũng không giống bình thường, mà mấy cái ngọc trụ này là do hắn nghĩ ra để hỗ trợ Thập Tam sinh con sau này.

Cầm trong tay một cái ngọc trụ nhỏ bé, Thập Tam từ các góc độ đều cẩn thận nghiên cứu cũng không phát hiện có cái gì đặc biệt, bóng loáng nhẵn nhụi, cảm giác rất được, chỉ là có chút hơi lạnh.

“Ngươi còn muốn tắm bao lâu?!”

Một thanh âm nham hiểm, không chút tình cảm chút nào bỗng nhiên từ gian ngoài truyền đến, thân thể Thập Tam run lên, vô ý thức lập tức khom người nói: “Thuộc hạ lập tức xong ngay” liền không dám trì hoãn thêm, chỉ thấy Thập Tam từ từ nhắm hai mắt, tay trái to lớn chống bên trên thùng tắm, hơi cong người, mà tay phải thì hướng về nơi đó phía sau của mình, đem ngọc trụ vốn cầm trong tay cắm vào.

Bởi vì trong lòng cảm thấy vừa xấu hổ vừa lạ lẫm, Thập Tam dùng sức quá mạnh, bỗng cảm giác mông mình tê dại đau đớn, hung hăng hít một hơi thật sâu, hắn mới mặc vào nội y cùng tiết khố đã được chuẩn bị từ trước, tư thế có chút khó chịu đi đến cái giường lớn duy nhất trong phòng.

Lúc này Hách Liên Huyền sớm đã lên giường, y cứ như vậy thần sắc lãnh đạm, có chút âm lãnh mà nhìn nam nhân khập khiễng cứ như ốc sên đang đi tới phía mình. Đã muốn đứa nhỏ trong bụng người kia, đương nhiên phải bỏ ra cái giá tương ứng, đó là bào thai vào thời kì này yêu cầu y cùng người kia phải cùng giường chung gối. Kỳ thật cũng có thể không làm như vậy, dù sao an bài một cái nhuyễn tháp ở bên ngoài cũng không phải không được, chỉ là Thập Tam đã từng bị thương, bất kỳ sai lầm nào cũng không thể phát sinh nữa.
Hách Liên Huyền ngồi bên ngoài giường, Thập Tam nhất định phải vượt qua y mới có thể đi vào bên trong. Thập Tam trước kia là ảnh vệ của Hách Liên Huyền, mà Hách Liên Huyền trong lòng hắn có vị chí cao vô thượng, chưa bao giờ hắn nghĩ tới hiện tại có thể tiếp cận chủ tử ở khoảng cách gần như vậy, trong lòng nhất thời không khỏi có chút vi diệu, cho nên lúc hắn xoay người để qua, không cẩn thận liền vướng phải ống quần dưới chân rồi ngã lật trên giường…

“Á!” Một tiếng kinh hô rõ ràng, nhất thời Thập Tam ngay cả mồ hôi lạnh toàn thân cũng xuất hiện rồi.

Ánh mắt lạnh lùng nhìn nam nhân kia tinh thần hoảng hốt như thế nào, động tác như thế nào vụng về bất cẩn, cho đến tận khi tận mắt thấy Thập Tam chuẩn bị ngã xuống…
“Chủ, chủ tử…” Nhìn chủ tử bị mình ép dưới giường, cặp mắt đen lăng lệ của Thập Tam không khỏi hiển hiện sự hỗn loạn, bạc thần như đao vót ngập ngừng nói: “Thuộc, thuộc hạ…”

“Từ khi nào mà nói lắp cũng có thể trở thành ảnh vệ rồi?” Âm trầm, lạnh lùng hỏi, bàn tay lớn của Hách Liên Huyền lại cẩn thận ôm lấy eo Thập Tam, tránh cho người này lần nữa bỗng nhiên cùng giường lớn tiếp xúc thân mật.

Trừng lớn mắt ngạc nhiên, hắn hiểu chủ tử mình tâm tình âm lãnh, làm việc không theo lẽ thường, nhưng hắn thật sự không ngờ tới chủ tử lại có thể dễ dàng buông tha việc mình bất kính như vậy, chống đỡ dưới tay chính là lồng ngực rộng lớn của Hách Liên Huyền, mặc dù cách áo trong, thế nhưng tiếng tim đập vững vàng nhịp nhàng cùng đường cong của bắp thịt lại rõ ràng đến thế, Thập Tam cứng ngắc chớp mắt một cái, không khỏi nói khẽ: “Thuộc hạ có tội, thỉnh chủ tử trách phạt!” Tốt nhất là trước tiên buông mình ra đã chứ.

Trách phạt… Tỉ mỉ suy ngẫm lại hai chữ này, Hách Liên Huyền nhàn nhạt nhìn nam nhân thần sắc né tránh đè phía trên, còn chưa nghĩ ra nên “trách phạt ” như thế nào, y đã mơ hồ cảm giác được có một vật cứng rắn thẳng tắp để ở trên đùi của mình.

Chẳng lẽ là…

Thập Tam nằm mơ cũng không nghĩ tới bàn tay tôn quý của Hách Liên Huyền sẽ bất ngờ hướng về nơi đó của mình, toàn bộ thân thể bỗng nhiên cứng ngắc như đá, đôi mắt không thể tin trừng mắt nhìn Hách Liên Huyền.

Nhéo nhéo vật mềm nhũn trong tay, không biết là vì chính mình phán đoán sai hay còn là cái gì, trong lòng Hách Liên Huyền không khỏi vì đó sinh ra một chút không vui, mắt liếc người nam nhân trên mặt lộ ra đỏ ửng, y ném xuống thứ trong tay, trực tiếp hướng về phía sau lưng nam nhân.

“Chủ tử!” Cũng không còn cách nào giả bộ như không biết, Thập Tam hoảng sợ nói, sau một đêm ở Nguyệt cung từ nửa năm trước, hắn chưa bao giờ nghĩ tới Hách Liên Huyền sẽ còn đụng chạm mình.

Hách Liên Huyền không thích nam nhân, chưa bao giờ có nam nhân thị tẩm, lần kia, nếu không phải mình tự mình quyết định, chỉ sợ cũng sẽ không phát sinh những sự tình  về sau này.

“Thế nào, thẹn thùng? Lúc trước cũng không thấy ngươi thẹn thùng.”

Không thể tin cũng khó có thể tin, Thập Tam lăng lăng nhìn gương mặt anh tuấn âm hàn mị hoặc gần trong gang tấc, đúng rồi, hết thảy đều là sai lầm của bản thân mình, ánh mắt hắn sáng lên, sau một lát, lại là nhận mệnh nhắm nghiền.

Người là của y, thân thể là của y … Đứa nhỏ cũng là của y …

Thập Tam nghi hoặc, tại sao và lúc nào thì bản thân đã đánh mất chính bản thân mình…
Xúc cảm như băng, thoáng nghĩ lại một phen Hách Liên Huyền liền hiểu là chuyện gì xảy ra. Minh Chi Nhiễm đưa cho Thập Tam một cái hộp, y tất nhiên cũng biết, nhưng không hiểu rõ một khối ngọc trụ thì có tác dụng gì, chỗ kia nhỏ như vậy chặt như vậy, mặc dù mình cũng không yêu thích nam sắc, chỗ kia cũng là bộ phận mà trên người mỗi cá nhân đều có, không nói người khác, mình hẳn là phải biết, thực sự quá nhỏ.

Phát giác cảm xúc băng bàn từ chủ tử thoáng ngừng lại, Thập Tam lập tức nhận hết sai lầm vè mình, chỗ kia vốn không sạch sẽ, tại sao có thể để quý thể của chủ tử nhiễm bẩn, khẽ quay đầu, Thập Tam có chút cứng còng nói: “Thỉnh chủ tử để thuộc hạ xuống giường trước đã… Đem cái kia, vật kia chuẩn bị cho tốt!” Thấy chủ tử không nói gì, Thập Tam đương nhiên ngầm thừa nhận Hách Liên Huyền không hề có ý định trách phạt mình, thế nhưng bởi vì hắn là lần đầu tiên dùng ngọc trụ, động tác khó tránh khỏi có chút qua loa, vừa rồi ngã một cú, ngọc trụ thuận theo nơi kia của bản thân mà đã có chút trượt ra ngoài.

Trong lúc còn đang so sánh tương quan giữa kích thước của ngọc trụ trong tay với kích thước nơi đó của con người, Hách Liên Huyền miễn cưỡng giương mắt lườm nam nhân toàn thân dần dần nóng lên kia một chút, lãnh quang trong mắt lóe lên, lúc Thập Tam còn chưa kịp phản ứng, liền cảm thấy một vật cứng bỗng nhiên hướng theo nơi đó của mình tiến lên mấy phần.

Gần như có chút ác liệt, Hách Liên Huyền liền nhẹ nhàng xoay tròn ngọc trụ trong tay một chút, mà Thập Tam dưới động tác của Hách Liên Huyền, đầu tiên là toàn thân cứng ngắc, tiếp đến liền theo bản năng co chặt vào để chống cự xâm nhập đột ngột kia, khuôn mặt trắng nõn cương nghị, trầm ổn tuấn tú đỏ như ráng chiều, bàn tay sớm đã không còn dám chống ở trên lồng ngực Hách Liên Huyền mà là chăm chú bắm lấy ga giường hai bên, khẽ nâng hàm dưới, lộ ra cái cổ trắng nõn thon dài, nửa như yếu ớt, nửa như quyến rũ.

“Ngày đó hẳn là còn thống khổ hơn đây.”

“Chủ… Chủ tử, không muốn…”

“Không muốn?! Hừ!” Một bàn tay nhẹ nhàng truyền Thiên Cương bảo hộ bụng Thập Tam, nhưng một cái khác lại nắm chặt ngọc trụ càng thêm ác liệt hướng về nơi đó của Thập Tam, thậm chí là có chút chọc ngoáy lung tung ở bên trong tùy ý thăm dò, thế nhưng giọng điệu Hách Liên Huyền thì lại đầy lạnh lùng: “Thực là xứng đáng với thân thể này, hơi đụng một cái phản ứng liền lợi hại như thế, khó trách sẽ làm ra mấy hành động như lấy sắc hầu chủ.”

Đúng vậy, bị Hách Liên Huyền cố ý đùa bỡn, thứ trước mặt Thập Tam đã dần dần ngẩng đầu, nam căn nửa mềm nửa cứng rốt cục xuyên thấu qua tiết khố nhẹ nhàng đặt trên đùi Hách Liên Huyền.

“Không, không được…”

Ngập ngừng nói, cặp mắt đen đầy khí thế của Thập Tam hiện lên vẻ khuất nhục, ngày đó vốn là do mình chủ động hiến thân cho Hách Liên Huyền, thế nhưng sự tình là do có nguyên nhân. Hôm đó Hách Liên Huyền trúng Bách Mị Hợp Hoa Tán của Nguyệt Cung cung chủ Cơ Hà, đây là một loại thánh dược thúc tình không có thuốc nào chữa được, so với Nhuyễn Cân Tán trong truyền thuyết  càng thêm tà môn hơn. Nhuyễn Cân Tán là thứ chỉ cần vừa hít vào liền trúng chiêu, mà Bách Mị Hợp Hoa Tán lại không những vô sắc vô vị, còn có thể khuếch tán trong không khí, chỉ cần tiếp xúc đến da thịt lập tức liền hấp thụ. Mỗi ảnh vệ từ Cổ Sát Đảo đi ra đều một thân bách độc bất xâm, võ công cao cường, mà đảo chủ Hách Liên Huyền càng là như vậy, có điều Bách Mị Hợp Hoa Tán có thể nói là thứ duy nhất Hách Liên Huyền không cách nào tránh được.

Bách Mị Hợp Hoa Tán, trúng loại độc này, bất luận nam nữ, nhất định phải âm dương giao hợp, mới có thể giải, nếu như qua sau một canh giờ… Công lực mất hết, kinh mạch đứt đoạn, không chết cũng sẽ biến thành phế nhân.

Cơ Hà hạ loại thuốc này với Hách Liên Huyền, đơn giản là vì một chữ tình, vọng tưởng nhờ vào đó đến trói chặt một Hách Liên Huyền lãnh huyết, lạnh tình, ai ngờ cuối cùng lại bị Ảnh Thập Tam phá vỡ.

Khi đó, lúc cứu Hách Liên Huyền ra ngoài, Ảnh Thập Tam còn nghĩ sẽ vận công bức thuốc ra, không ngờ nội lực càng mạnh, phản phệ  càng lợi hại. Cơ Hà hạ xuống mệnh lệnh toàn lực lùng bắt Hách Liên Huyền, Thập Tam dù muốn tìm nữ nhân đến giúp Hách Liên Huyền phát tiết cũng không kịp nữa, xuất phát từ chức trách của mình, vạn bất đắc dĩ, Thập Tam liền cắn răng đưa Hách Liên Huyền tới một nơi ẩn nấp tối tăm, còn chính hắn, lại vứt bỏ tự tôn cuối cùng của ảnh vệ, khuất nhục chủ động hiến thân giải dược cho Hách Liên Huyền .

Hách Liên Huyền tuy là trúng thuốc, lại thêm bị phản phệ, thần sắc cũng bắt đầu trở nên phiêu hốt, nhưng khi Thập Tam chủ động giải dược cho y, y lại kiên quyết cự tuyệt. Y không thích nam sắc, nhưng ít ra cũng đã nghe nói qua sẽ làm như thế nào, một nam nhân bình thường cho dù không bài xích loại chuyện đó giữa nam nhân, nhưng nếu là phát sinh trên người Hách Liên Huyền cao ngạo, lạnh lùng, tôn quý thì y chính là không tiếp thu được, bỗng chấn động không thôi, cực lực tản mát băng hàn khiến người ta tránh ngàn dặm để biểu hiện không đồng tình, nhưng khi đó Thập Tam lòng nóng như lửa đốt, chỗ nào còn chú ý những điểm này, hoặc là vẫn e ngại Hách Liên Huyền thần chí đã không rõ, để cam đoan không xảy ra bất cứ sai sót gì, hắn ra tay nhanh như chớp phong bế huyệt đạo của Hách Liên Huyền.

“Ngươi — làm càn!”

“Thỉnh chủ tử trước hết để cho thuộc hạ giải dược cho ngài, sau đó, mặc cho chủ tử xử trí.”

Không nói thêm lời, Thập Tam liền trút quần áo, cẩn thận từng li từng tí vì Hách Liên Huyền giải dược.

“Ngươi có biết chính ngươi đang làm gì không?” Thanh âm có chút âm tàn, có chút ẩn nhẫn băng hàn bỗng nhiên vang lên dưới thân Thập Tam .

“…”

Nhưng mà, Bách Mị Hợp Hoa Tán được xưng là thánh dược thiên hạ làm sao có thể dễ dàng giải như thế. Thập Tam động tác cẩn thận, một là sợ tổn thương đến chủ tử, hai là hắn cũng chỉ là một đứa con nít, làm sao hiểu được kỹ xảo lúc giao hoan, chỉ mơ hồ biết dùng thân thể của mình đi dung nạp thứ  tráng kiện sớm đã nổi gân xanh của Hách Liên Huyền, động tác như thế hồi lâu cũng không bắt được trọng điểm. Đang lúc chờ hắn suy tư phải chăng nên dùng biện pháp khác thì Hách Liên Huyền vốn đang bị hắn điểm huyệt đạo lại đột nhiên xuất thủ như gió, đưa một tay nắm chặt quần áo tản mát trên chiếc eo mềm dẻo của nam nhân, trong nháy mắt, Thập Tam đã bị Hách Liên Huyền dục hỏa đốt cháy  lý trí kia hung hăng đặt ở dưới thân.

“Chủ, chủ tử? …” Không phải đã điểm huyệt đạo của chủ tử sao? Vì sao chủ tử lại đột nhiên như thế.

Thập Tam tại thời khắc này sớm đã quên Hách Liên Huyền tu luyện tuyệt kỹ sớm đã đạt đỉnh phong, trên đời không ai có thể điểm trụ huyệt đạo Hách Liên Huyền, cho dù là tại thời điểm ý loạn tình mê như thế.

“Nếu ngươi đã muốn hầu hạ như vậy, bổn đảo chủ hôm nay liền chiếu theo mong muốn của ngươi!” Vừa dứt lời, Hách Liên Huyền liền theo bản năng của nam nhân dùng sức gập hai chân Thập Tam lại, đồng thời bỗng nhiên hướng về huyệt khẩu đã dung nạp phần đỉnh của mình kia dùng sức ưỡn một cái, lúc này tựa như có một cánh tay nhỏ thô tráng mờ ám muốn thọc vào nơi đỏ hỏn bé nhỏ của Thập Tam.

“!” Một âm thanh xé rách rất nhỏ bỗng vang lên, một trận tê tâm liệt phế, Thập Tam bỗng nhiên trừng lớn mắt, lớp mặt nạ bị gỡ xuống, khuôn mặt tuấn tú tái nhợt của Thập Tam vì đau mà bắt đầu vặn vẹo, dùng sức cắn chặt hàm răng, thân thể không khỏi hướng lên ưỡn một cái, bàn tay dùng sức nắm chặt cỏ khô dưới thân, bắp thịt toàn thân tức thì cứng ngắc như đá, ngón chân cuộn lại, sau đó cơ bắp liền dùng hết sức lực để chống cự vật tráng kiện cứng rắn như kiên sắt làm cho người đau đến không muốn sống.

Một trận đau đớn, Hách Liên Huyền ngay lúc đau đớn đó mới hơi khôi phục lại một chút lý trí, rũ mi nhìn nam nhân thống khổ cả người cứng ngắc dưới thân, không khỏi ảo não, mình thế mà cũng có thời điểm mất khống chế đến vậy, đem một ảnh vệ dãi nắng dầm mưa đặt ở dưới thân, khuôn mặt tuấn tú lại lạnh lùng mị hoặc càng thêm âm lãnh, Hách Liên Huyền thoáng hướng về sau khẽ động, dự định đi ra, không ngờ thứ cứng rắn cắm ở nơi đó, bởi vì y vừa rồi không cẩn thận khẽ động liền khiến Thập Tam lại đau đớn một hồi.

“A!” Thập Tam lần nữa kêu rên lên tiếng, thân thể căng cứng như dây đàn.

“Buông lỏng chút.” Hách Liên Huyền cũng không biết mình lúc ấy là rơi vào loại tâm tình nào, chỉ là trong lúc mơ hồ liền nhìn thấy ánh mắt vốn luôn luôn lăng lệ tàn nhẫn lại hiển hiện sự thống khổ, yếu ớt, không khỏi đưa tay nhẹ nhàng vỗ về phần mông đang dùng sức chèn ép dục vọng của mình.

Y bất động, Thập Tam đương nhiên cũng không dám động, đợi sau khi trận đau nhức kịch liệt hơi chậm lại, Thập Tam liền chịu đựng sự khó chịu mà thoáng buông lỏng thân thể của mình.

.

.

.

Hoàn chương 6

Novem: Dù là thịt nguội nhưng cũng là thịt mà đúng ko ^-^. 

Raph: Mấy chương sau còn H dài ~

Advertisements

Gửi tới độc giả đang đọc Hôn nhân sắp đặt

Chào các bạn,

Nếu có bất kì góp ý gì đối với bản dịch (Câu cú, văn phong, lỗi chính tả, danh xưng, tối nghĩa, lủng củng, chưa Việt hóa hết…trời trời mây mây gì đó) mà bạn đọc phát hiện ra thì hãy thông báo cho bạn Raph và bạn Yoyo để tụi mình kịp chỉnh sửa nhé. ❤ Ôi mỗi lần đọc lại là lại muốn ngồi sửa sang nó một hồi mà sao vẫn thấy câu cú nó luộm thuộm thế =))))

Cám ơn các bạn.

[Stv edit] – ATT: C5

《 ẢNH THẬP TAM 影十三 

Tác Giả: Quyền Nhược Nhược (权若若)

Editor: Novem

Beta: Raph

Thể loại: sinh tử, cổ trang, giang hồ, lãnh mạc chủ tử công x ảnh vệ thụ, ngược luyến, HE.

.

.

☆, Chương 05:☆

Trải qua cả đêm châm cứu, dùng thuốc, cầm máu, vận công hộ thể, vào lúc tia nắng ban mai đầu tiên chiếu sáng cũng là lúc đứa nhỏ trong bụng Thập Tam rốt cục đã được bảo vệ, chỉ là trải qua chuyện này, tương lai khi đứa nhỏ sinh hạ lại càng không thể nắm chắc.

Điểm này, Minh Chi Nhiễm cũng không nói cho Thập Tam.

“Lần này xem như vận khí tốt, cũng nhờ Tiểu Thập Tam dùng hết toàn lực bảo vệ, đứa nhỏ mới khó khăn giữ lại được, Hách Liên đảo chủ, Minh mỗ là người có chuyện sẽ nói thẳng, nếu chuyện này xảy ra một lần nữa, thì ngay cả thần tiên cũng không cứu được bọn họ,” nói xong, Minh Chi Nhiễm còn chẳng thèm nhìn Hách Liên Huyền khí tức càng ngày càng băng hàn, liền phẩy tay, bỏ ra khỏi phòng, hắn cũng mệt mỏi một đêm, muốn ngủ, à, trước đi tìm Tiểu Thất cái đã, thông báo cho hắn tin tức tốt lành.

Lạnh lùng âm thầm nhìn bóng dáng cái người hệt như đang chạy trốn ngoài cửa, cho đến khi biến mất, Hách Liên Huyền mới thu hồi ánh mắt, dửng dưng nhìn khuôn mặt đã khôi phục huyết sắc của nam nhân bên cạnh, lúc này trên người Thập Tam đắp một tấm mền bằng gấm mỏng, bụng hơi nổi lên hiện ra ngay dưới tầm mắt âm hàn của Hách Liên Huyền.

Khi Thập Tam tỉnh lại, mới chớp mắt một cái đã mờ mịt không rõ năm nào tháng nào, rèm che buông hờ hững có chút quen thuộc. Nhắm lại mắt, có điều phần bụng vẫn đau đớn không thôi, thình lình nghĩ đến chuyện phát sinh trước đó, cảm thấy không khỏi giật mình, chẳng lẽ… Tay run rẩy, Thập Tam cẩn thận sờ lên bụng của mình.

Đứa nhỏ, con của ta.

“Tỉnh?”

Hách Liên Huyền lạnh lùng nhìn Thập Tam làm những động tác theo bản năng, cảm thụ được xúc cảm bi thương không hề che dấu toát ra từ trên người hắn, bản thân cuối cùng vẫn lưu lại nam nhân này… Cùng đứa nhỏ.

Nghe thấy thanh âm âm hàn vô cảm quen thuộc, cả thân thể Thập Tam bỗng nhiên cứng đờ, bất chợt mở to đôi mắt đen lăng lệ, chậm rãi hướng tầm nhìn của mình đến vị trí phát ra âm thanh.

“Chủ, chủ tử?”

“Ừm.”

Xác định là người kia, hắn vừa nghĩ tới mình lúc này thế mà lại dùng chung một cái giường với chủ tử, đối với Thập Tam đây là một chuyện cực kì nghiêm trọng, chỉ thấy thân thể của hắn nhảy bắn ra ngoài tựa như ếch xanh, muốn xuống giường quỳ xuống, không ngờ, động tác không thành, liền bị một sức mạnh băng hàn kéo xuống, không nhẹ không nặng đặt trở về chỗ cũ.

“Hự” động tác này dẫn đến vết thương, Thập Tam không kịp kiềm chế, đau đớn kêu thành tiếng, có cảm giác tối sầm, âm thầm hít khí, yên lặng nuốt nước bọt, hắn mới dè dặt nhìn về phía bên kia, không ngờ trùng hợp trúng phải sự lạnh thấu trong đôi mắt đen tuyền của Hách Liên Huyền.

Lạnh lùng chăm chú nhìn lên khuôn mặt bỗng nhiên đờ đẫn của nam nhân, vốn là đôi mắt đen nghiêm túc quen thuộc nay lại thêm mấy phần vô tội, hắc mâu lạnh nhạt của Hách Liên Huyền bỗng hiện lên một tia trào phúng.

“Chuyện này phát sinh khi nào?”

Đến rồi…

Trong lòng Thập Tam âm thầm nghĩ, chủ tử đã hỏi như vậy, hơn phân nửa là đã có chút hoài nghi, thế nhưng y đối với chuyện ngày đó có lẽ cũng không rõ ràng lắm, dù sao khi đó chủ tử thụ thương rất nặng, nếu muốn mình thành thật trả lời, không biết chủ tử có khi nào dưới cơn nóng giận mà một chưởng đánh chết mình hay không.

“Chủ tử… Có thể trước tiên buông tay thuộc hạ ra không?” Thập Tam lúc này mới ý thức được tay trái Hách Liên Huyền vẫn luôn nắm tay phải của mình, hỏi sao hắn luôn thấy cảm giác băng lạnh.

Ánh mắt lạnh lùng khẽ liếc, cánh môi mỏng của Hách Liên Huyền hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười không rõ ý tứ.

“Được.” Cực nhẹ, cực chậm, cực kỳ dịu dàng.

Thập Tam nghe không khỏi cảm thấy một trận vui mừng cùng nhẹ nhõm, nhưng hắn còn chưa kịp nói chuyện, trong bụng đột nhiên xuất hiện kịch liệt đau nhức gần như bóp méo khuôn mặt tuấn tú của hắn, tê tâm liệt phế kịch liệt quặn đau, rất quen thuộc, rất sợ hãi, ngay trước đó không lâu chính mình mới vừa trải qua.

“Không!” Hai tay bỗng nhiên ôm chặt phần bụng hơi gồ lên, Thập Tam lúc này còn nằm ở trên giường, nhưng thân thể đã giống con tôm cuộn tròn rúc vào một chỗ, cảm giác ấm nóng cùng sức lực từng giờ từng phút bị cuốn đi gần như không còn lại gì, thống khổ, không cam lòng, hỗn loạn, ấm ức như bão tuôn, “Minh Chi Nhiễm, Minh…” Bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đen mạnh mẽ của Thập Tam thoáng hiện vẻ cầu khẩn.

Thờ ơ lạnh nhạt nhìn vẻ mặt đáng thương kia đang hướng về mình, Hách Liên Huyền lãnh đạm nói: “Nói thật được chưa?”

“Chủ tử…” Lại một lần nữa, ngón tay của Thập Tam chủ động tiếp cận bàn tay cao quý của Hách Liên Huyền, nháy mắt lúc đụng phải, một luồng khí băng hàn nhưng nhu hòa từ huyệt Lao Cung trong lòng bàn tay truyền tới, không nóng chẳng lạnh, kịch liệt đau đớn trong bụng ban đầu bỗng thuyên giảm một cách kì lạ.

“Ở trước mặt bổn đảo chủ đừng có động chút là thất thần.”

“Vâng, chủ tử,” cúi đầu thấy hai người nắm tay nhau, Thập Tam cảm thấy điều này thật quá không chân thực, hôm qua mình cùng người bên cạnh quan hệ vẫn là cách xa ba mét, bây giờ lại không thể không dựa vào như vậy…Quan hệ “như keo như sơn” để giữ được con của mình.

Đương nhiên, người kia cũng góp một phần.

Minh Chi Nhiễm đi đến gian phòng của Ảnh Thất, không tìm được người, không biết chạy đi đâu, cảm giác có chút mỏi mệt, không khỏi muốn trước tiên ngủ một giấc, đợi lát nữa lại đi tìm Tiểu Thất. Lúc đang đến gần phòng mình, Minh Chi Nhiễm bỗng nhiên ngừng bước, khuôn mặt con nít đầu tiên là sững lại, sau đó liền cười như hoa.

“Tiểu Thất!”

Ảnh Thất quay đầu, nhàn nhạt nhìn nam nhân đứng ở cửa, không khỏi khẽ nhíu mày, đi đến mấy bước đóng cửa, xoay người.

“Tình huống rốt cuộc thế nào?”

“Thuận lợi hoàn thành ”

“…”

“Tiểu Thất?”

“… Hả?”

“Ngươi bây giờ dù sao cũng nên thực hiện lời hứa của mình đi? !”

“…”

Sau đó lại qua ba ngày, hết thảy có thể nói gió êm sóng lặng, chỉ có Thập Tam cảm thấy bản thân mình một ngày tựa như một năm. Chưa bao giờ phát hiện khi một ảnh vệ sống dưới ánh mặt trời lại khổ sở đến vậy.

Cái gọi là nơi hễ có người là có chuyện, dù cho Cổ Sát Đảo thần bí như vậy, không giống cô đảo bình thường thì cũng không thể tránh được.

Ba ngày này, tất cả mọi người trong đảo đột nhiên phát hiện đảo chủ luôn lạnh lùng lại kè kè cùng một nam nhân anh tuấn xa lạ, tay trong tay hoặc vai sóng vai, như keo như sơn, không rời không bỏ, bầu không khí quái dị, tuy người nam nhânanh tuấn xa lạ kia cư xử cứng ngắc không tự nhiên, thế nhưng tuyệt không ảnh hưởng đến việc buôn chuyện trong đảo, mà sự thật như thế nào, chỉ sợ chỉ có người thân cận Thập Tam mới hiểu được, ba ngày này bản thân hắn đúng là như ngồi trên đỉnh băng, thời thời khắc khắc đều ở trong trạng thái đông cứng.

Hôm đó Thập Tam run như cầy sấy đem chuyện nửa năm trước phát sinh ở Nguyệt cung nói cho Hách Liên Huyền, vốn cho là người này sẽ một chưởng kết thúc tính mạng của mình, dù sao cách làm của mình quả nhiên là làm cho người ta chán ghét phỉ nhổ, thế nhưng không ngờ Hách Liên Huyền lúc ấy chỉ là dửng dưng lắng nghe, cuối cùng cũng chỉ là nhìn mình thật kĩ nửa ngày, lạnh lùng hừ một tiếng, liền không hỏi lại nữa, thậm chí về sau còn nghiêm lệnh người bên ngoài đề cập đến chuyện mình là nam nhân mà lại mang thai.

Hách Liên Huyền một thân khí tức băng hàn, một phần là bởi vì bản thân hắn âm trầm lạnh lùng đến dọa người, một phương diện khác thì là do võ công mà hắn luyện.
Thiên hạ không có bữa trưa miễn phí, một thân xuất quỷ nhập thần, võ công biến đổi thất thường chính là do Hách Liên Huyền lúc mười sáu tuổi đã luyện Phù Trần Tuyệt Kinh mà đánh đổi lấy.

Phù Trần, Phù Trần, Phù vu Không, Trần vu Địa*. Luyện tới tầng thứ năm, huyệt đạo toàn thân đã có thể di chuyển vị trí, đây cũng là cảnh giới mà tất cả ảnh vệ của Cổ Sát Đảo nhất định phải luyện tới; còn luyện đến tột cùng mười tầng, thì vô địch thiên hạ, toàn thân băng hàn.

*Bản gốc: “浮尘, 浮尘, 浮于空, 尘于地” Mình cũng không rõ lắm, “phù trần” là một định nghĩa của nhà Phật thì phải. Theo mình hiểu thì đại ý cả câu là: những thứ mà mắt thường ta nhìn thấy chỉ là cái hư không mà thôi. Bạn nào hiểu cặn kẽ thì giúp mình giải thích câu này nhé. 

Thập Tam ba ngày này thời thời khắc khắc đều cùng Hách Liên Huyền ở chung một chỗ, đương nhiên cảm giác thân như ở hầm băng .

Đối với chuyện mình không thể không cùng người khác thời khắc dính liền, Hách Liên Huyền lúc đồng ý dùng Thiên Cương hỗ trợ đã ý thức được, Minh Chi Nhiễm nói qua, nếu không có một nội lực tinh khiết bảo vệ như Thiên Cương liên tục đưa vào, người kia và thứ trong bụng hắn nhất định khó giữ được, mặc dù bây giờ vẫn không thể khẳng định chắc chắn trong bụng người này rốt cuộc là thứ gì… Đối với chuyện này, người có nội lực hùng hậu như Hách Liên Huyền đương nhiên không có cảm giác gì, chẳng qua là nội lực mình giống như bị một cái động không đáy hấp thụ, không chịu ngừng, y ngược lại sinh ra chút hiếu kì.

“Gọi Minh Chi Nhiễm tới ”

“Dạ.” Ngoài cửa, Bích Diệp luôn túc trực lập tức đi truyền lời.

Thập Tam một mực rũ mắt, môi mỏng khẽ mím lại, hắn lúc này đứng ở bên cạnh Hách Liên Huyền, mà hai người  tay trái tay phải vẫn nắm chặt lấy nhau, duy có khác biệt chính là Hách Liên Huyền ngồi, còn hắn vốn có thắt lưng lại bị tháo ra, phần bụng mềm mại lộ trong không khí, gió lạnh thổi tới, có thể trông thấy rõ ràng da gà nổi lên.

*Raph: Tác giả miêu tả da gà kinh lắm =))) Mà t hơi bị sợ mấy cái thứ cứ lổm nhổm lên nên xin phép cắt -___- 

Minh Chi Nhiễm vào cửa, bỗng nhiên trừng lớn mắt, bước nhanh đến trước bàn, đầu tiên là kinh ngạc nhìn về phía cái bụng hơi lồi lên, tiếp đó liền trách cứ: “Tiểu Thập Tam, thân thể mang thai vốn càng thêm suy yếu, ngươi không mặc quần áo là vì cái gì? Chẳng lẽ ngươi muốn đứa nhỏ khó giữ được?”

Trong lòng run lên, Thập Tam hơi nghiêng đầu — mình không muốn mặc sao? Làm sao có thể… Chỉ là người này sáng sớm liền bắt mình cởi áo tháo dây lưng, mình có khả năng cự tuyệt sao?

Nhìn thấy động tác của Thập Tam, Minh Chi Nhiễm lập tức hiểu được, ánh mắt trách cứ lập tức chuyển hướng, nhìn về phía người vẻ mặt vẫn luôn lạnh lùng kia.

“Hách Liên đảo chủ, có thể trước hết để ảnh vệ của ngươi mặc quần áo vào hay không, ngươi cần phải biết rằng, thân thể nếu như không tốt, tương lai sinh đứa nhỏ cũng nhất định không tốt,” biết được chuyện nam nhân mang thai, Hách Liên Huyền ngoại trừ ban đầu có một chút phản ứng, về sau cũng không quá khiếp sợ, tựa như đã sớm biết … Như thế xem xét, nhất định là đã chấp nhận chuyện của Thập Tam.

Lãnh nhãn hơi liếc, Thập Tam lập tức kéo dây thắt lưng lên.

Hài lòng cười một tiếng, Minh Chi Nhiễm cũng hướng một cái ghế ngồi xuống.

“Nói đi, Hách Liên đảo chủ, sáng sớm liền gọi ta đến không biết là có chuyện gì?”  Đang ôm mỹ nhân, lại được cho biết Hách Liên Huyền tìm, Minh Chi Nhiễm không khỏi phiền muộn nhân sinh không hoàn chỉnh .

“Nhìn xem hắn một chút.”

“Nhìn xem? Hôm qua không phải mới nhìn qua sao? Mà lại còn rất tốt!” Nghi ngờ nhìn về phía Thập Tam, Minh Chi Nhiễm một mặt phiền muộn, người này vẻ mặt hồng nhuận phơi phới, chỗ nào giống như có vấn đề.

Một ánh mặt lạnh nhạt không chút tình cảm phóng tới, Minh Chi Nhiễm ở trong lòng lầm bầm vài tiếng, bước chân lại tự động đi về phía Thập Tam, chẳng có cách nào khác, chẳng phải bây giờ hắn còn sống nhờ mái hiên của người này sao, nếu ngày nào đó bị đuổi ra ngoài, đây không phải là thua thiệt lớn.

Mạch tượng bình ổn hữu lực, thai tức ổn định, thật sự là nhìn không ra nơi nào có vấn đề.

“Mấy ngày nay có bất thường gì không?” Lời nói, là nói với Thập Tam, mắt lại nhìn tuấn dung âm hàn của Hách Liên Huyền.

Nhanh chóng giương mắt nhìn Hách Liên Huyền một chút, chỉ thấy người kia như cũ mặt không biểu tình, Thập Tam không khỏi thoáng suy tư một phen, cuối cùng có chút khó chịu nói: “Không có vấn đề gì… Chính là, chính là có khi ban đêm chân sẽ khống chế không nổi mà rút gân, toàn thân đổ mồ hôi…”

“Vậy thì đúng rồi,” Minh Chi Nhiễm thu ánh mắt nhìn về phía Hách Liên Huyền, hướng Thập Tam giảng giải: “Đây là tự nhiên, một nam tử mang thai như ngươi, chức năng các bộ phận trên thân thể vốn cũng không giống nữ nhân, tất nhiên khi mang thai đều sẽ có chút khác biệt với phụ nữ, nói thí dụ như ngươi đây chỉ mới năm tháng bụng lại giống dáng vẻ phụ nữ có thai sáu tháng, mà như lời ngươi nói ban đêm chân sẽ bị chuột rút, hiện tại còn là rất nhỏ, chờ một thời gian nữa, triệu chứng như bây giờ không chỉ nặng lên, ngươi còn có thể sẽ xuất hiện tình trạng toàn thân phù thũng, đặc biệt là chân, nghiêm trọng còn có thể không cách nào xuống đất bước đi,” những lời này, không phải là để dọa Thập Tam, Minh Chi Nhiễm chẳng qua muốn nói thật những chuyện sớm muộn gì cũng sẽ phát sinh trong tương lai mà thôi, miễn cho đến lúc đó lại kinh hoảng.

Hách Liên Huyền mặc dù vẫn mặt không biểu tình, nhưng y đã hiểu rõ một việc, vì sao người bên cạnh này nửa đêm đều sẽ tỉnh lại, Thập Tam lúc này nhất định phải dựa vào Thiên Cương hỗ trợ của Hách Liên Huyền mới giữ được đứa nhỏ, một khắc cũng không thể rời đi, bởi vì hai người này buổi tối không thể không cùng giường chung gối, cũng bởi vậy, hắn mỗi đêm đều sẽ phát giác Thập Tam nửa đêm đột nhiên cứng ngắc người, lòng bàn tay đang nắm cùng nhau cũng truyền đến mồ hôi.

Nam nhân trầm ổn cương nghị bên cạnh cúi đầu rũ mắt, tựa như không nghe thấy lời Minh Chi Nhiễm nói vừa rồi, “Còn như vậy bao lâu nữa?” Ra hiệu một chút để hai người nắm tay nhau, Hách Liên Huyền thản nhiên nói với Minh Chi Nhiễm.

“Cái này… Hiện tại là cảm giác gì?”

“Đá chìm đáy biển.”

Gương mặt trẻ con xinh đẹp thay đổi bảy sắc cầu vồng, cuối cùng Minh Chi Nhiễm trả lời như vậy .

“Hách Liên đảo chủ, chúc mừng ngươi… Tới lúc rồi.”

.

.

Hoàn chương 5

[Tiểu thuyết mpreg dịch] – HNSD: C26 (2) KẾT THÚC

via [Tiểu thuyết mpreg] – HNSD – C26 (Phần 2) HẾT

[Tiểu thuyết mpreg] – HNSD: C26 (1)

via [Tiểu thuyết mpreg dịch] HNSD – C 26 (P1) – có H

[Tiểu thuyết mpreg] – HNSD: C25 (2)

Tên gốc: Groom Of Convenience 

Tạm dịch: Hôn nhân sắp đặt

Thể loại: Tiểu thuyết đồng tính, MPREG, lãng mạn, lịch sử, thế giới khác (nam-nam hay nữ-nữ đều có khả năng mang thai).

Tác giả: Vicktor Alexander

Người dịch: Yoyo

Hiệu đính: Raph

.

.

Chương 25 (2)

Họ đã quyết định. Lucien sẽ bày tỏ cảm nhận cho chồng qua trò chơi đố chữ. Ban đầu cậu cũng hưởng ứng, nhưng qua bữa tối, cậu nhìn theo Heath ăn uống, cười đùa, pha trò với những người đàn ông khác ở bàn ăn, Lucien  lại nhụt chí và xem xét lại kế hoạch. Cậu gần như quyết định thổ lộ mọi thứ, nhưng lại thay đổi ý định khi Heath làm một điều đặc biệt sau bữa tối. Heath gọi cánh đàn ông vào thư phòng hút xì gà và uống rượu pooctô rồi mới gia nhập cánh phụ nữ ở thư phòng, như bình thường. Nhưng rồi anh rời khỏi phòng ăn, đi ngang qua ghế của Lucien, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cậu. Đó là điều chưa một người đàn ông nào làm cho người phụ nữ của họ, và khi anh đi khỏi, Lucien bị bỏ lại trên ghế, cảm thấy hoàn toàn choáng váng.

“Ôi chao, một cách thể hiện hoàn toàn không thích hợp trên bàn ăn!” Bá tước phu nhân xứ Exeter mập mạp, ba hoa tự đắc nói. Lucien muốn bưng đĩa trái cây lên ụp vào đầu cô ta vì đã phá hủy giây phút huy hoàng của cậu.

“Sao lại thế, tôi nghĩ vậy rất ngọt ngào đấy chứ,” Redden nói, nhìn cô ta một cách miệt thị. “Hiếm khi thấy đàn ông thể hiện tình cảm rõ ràng vậy cho vợ. Đó là minh chứng cho quan hệ giữa công tước và công tước phu nhân. Họ tự do thể hiện sự quan tâm dành cho nhau trước mặt chúng ta bằng cách như vậy. Thật sự tôi thấy xấu hổ vì tôi cảm thấy thể hiện cho chồng mình rằng tôi yêu anh ấy thế nào khi có đủ mọi thành phần là sai. Cám ơn phu nhân, đã cho tôi biết rằng như vậy là sai.”

Redden mỉm cười và nháy mắt khi Lady Exeter lắp bắp và rút lui ngay tắp tự, nhanh chóng rút lại lời nói và khẳng định rằng cô ta thấy hành động của Heath ngọt ngào thế nào. Lucien mỉm cười đáp lại Redden và cám ơn Lady Exeter rồi mời cánh phụ nữ cùng vào thư phòng uống trà.

Mọi người đứng lên và đi tới thư phòng. Lucien nắm tay Lady Oakley, hai người nói chuyện về việc mang thai và sở thích cá trích muối hun khói và tỏi kỳ quặc của mình.

Lucien bước vào thư phòng và ngồi xuống chiếc ghế ottoman rộng, Lady Oakley ngồi xuống cạnh cậu. Cậu gọi mang trà ra và tiếp tục cuộc nói chuyện sinh động. Một lúc sau, cậu nhận thấy căn phòng tĩnh lặng lại. Nhìn quanh, cậu nhận ra, dù rằng không phải mọi người đều nhìn cậu, nhưng cũng kha khá.

“Có chuyện gì vậy?” cậu hỏi.

“Phu nhân đang lo lắng sao?” Lady Charles dè dặt hỏi.

“Công nương biết sao? Lucien hỏi.

Lady Charles đỏ mặt gật đầu. “Tôi nghe người hầu nói về chuyện đó trên đường đi.”

“Tôi cũng vậy mà,” Lady Octavius nói.

Lucien rên rỉ. “Ôi chúa ban phước lành, Công tước mà phát hiện thì sao?”

“Vậy thì sẽ dễ dàng hơn em tưởng tượng nhiều,” Charlotte mỉm cười an ủi.

Lucien nhìn chị gái. “Chị khẳng định vậy sao?”

“Ồ không, tất nhiên là không. Chẳng có gì là chắc chắn cả, đặc biệt là chuyện về trái tim, nhưng chị có cảm giác tốt về chuyện này, em trai à.”

Lucien gật đầu và thả tay xuống quần. Có tiếng gõ cửa rồi cửa mở ra. Margot, một người hầu đem trà vào. Cô đẩy khay về phía Lucien. Lucien thêm đường và sữa vào theo ý từng người rồi phân phát tách trà cho từng người.

Lucien mỉm cười khi cô cho một lát rễ gừng mỏng trong tách của cậu. Cậu gật đầu cảm ơn rồi nhấp một ngụm trà đang bốc hơi. Cậu cảm thấy cuộc trò chuyện thông suốt khi nghĩ về màn đêm đang chờ đợi mình. Làm thế quái nào cậu làm được chuyện này chứ?

“Phu nhân đang suy nghĩ quá nhiều đấy,” Lady lên tiếng.

“Em ấy vẫn luôn như vậy mà,” Charlotte trêu chọc. Lucien mở miệng định đáp lời, nhưng cậu bị ngăn lại khi cánh đàn ông vào phòng, tươi cười, mùi xì gà hơi lan tỏa. Heath trực tiếp đi về phía Lucein và hôn lên đỉnh đầu cậu.

Lucien cảm thấy hạnh phúc trào dâng trong lòng, và cậu biết rằng chẳng có gì phải lo lắng cả, cậu phải làm được. thậm chí có mất cả đời, cũng phải tìm cách cho Heath biết cậu yêu anh bao nhiêu. Nếu Heath hiện tại đã thật dịu dàng và tuyệt vời, Lucien không thể tưởng tượng nổi sau này anh còn tuyệt vời đến đâu nữa.

“Vậy chúng ta làm gì đây nào?” Norfolk hỏi khi khoác vai Redden.

“Bọn tôi nghĩ chơi trò đố chữ chắc là vui lắm,” Lady Oakley nói, đặt tay lên đùi Oakley.

“Đúng là một ý tưởng hay,” Nottingham nói. “Chơi theo cặp nhé?”

“Tôi nghĩ đó là ý kiến hay đấy,” Lady Charles do dự nói. “Và những ai không có cặp sẽ thành một đội tự chọn.”

“Tôi nghĩ vậy là công bằng,” Galeon đồng tình, mỉm cười nhìn Lady Charles rồi quay đi. Lucien nhận thấy hai người họ và mỉm cười, vui mừng khi biết rằng ít nhất một trong số những dự định ghép cặp của cậu đã thành công. Cậu không hề biết rằng hai cặp chưa kết hôn cậu dự định ghép đôi lại phát triển theo hướng riêng, đặc biệt là Lady Arthur mới bỏ đi. Nhưng ít nhất Galeon và Lady Charles dường như có tình ý gì đó mập mờ.

“Vậy ai chơi trước?” Heath hỏi.

“Chà, tôi nghĩ là—” Rourke bắt đầu nói.

“Lucien chơi trước. Em ấy là gia chủ mà, không phải truyền thống là gia chủ đi trước sao?” Charlotte ngắt lời anh, huých chồng mình, anh cau mày híp mắt nhìn cô.

Lucien đỏ mặt khi mọi người nhìn mình. Cậu xoay người đặt tách trà lên bàn và duyên dáng đứng lên.

Cậu bước đến giữa phòng và quay sang nhìn chồng mình.

“Không cần đợi đến khi bọn anh viết câu trả lời trên giấy trước đấy chứ, hay là bọn em làm rồi? Heath mỉm cười hỏi.

“Bọn tôi đã lo hết rồi.” Redden trả lời.

Lucien gật đầu, cổ họng đột nhiên khô khốc. Cậu bước đến cầm tách trà lên nhấp vội một ngụm rồi đặt nó xuống.

“Bà xã, em ổn đấy chứ?” Heath hỏi, cau mày thay vì mỉm cười.

Lucien vội gật đầu.

“Em chắc chứ?”

Lucien lại gật đầu.

“Tới đi Lucien. Em đã chuẩn bị trước rồi mà. Chỉ cần đưa ra manh mối cho Heath đoán thôi,” Charlotte nói.

Lucien chậm rãi thở ra, nhắm mắt, cố ổn định lại nhịp tim. Khi cậu đã cảm thấy bình tĩnh lại rồi, Lucien mở mắt nhìn Heath. Chồng cậu nhìn cậu chăm chú, đôi mắt xám tràn ngập sự quan tâm, và luôn luôn, che giấu khao khát với Lucien ẩn giấu bên dưới. Lucien mỉm cười và Heath mỉm cười đáp lại. Cầm tay anh đặt lên ngực mình, Lucien thấy Heath nhìn cậu mỉm cười.

“Em,” Anh trả lời.

Lucien gật đầu.

Lucien chỉ vào ngực mình.

“Ngực,” Heath nói. Lucien lắc đầu.

“Áo gile, màu xanh, áo sơ mi, trái tim,” Heath tiếp tục đoán sai.

Lucien xua tay ra hiệu cho Heath dừng lại. Khi anh đã ngừng lại, Lucien ôm lấy anh và siết chặt.

“Ôm,” Heath nói.

Lucien gật đầu và rồi lại chỉ vào ngực mình.

Heath hạ tầm mắt. “Ôm vào lòng?” Anh thở dài. “Xin lỗi em yêu, anh không hiểu.”

Lucien giật mình gật đầu.

“Cái gì vậy?” Heath nói, nhìn quanh. “Anh đã nói rồi à? Từ nào? Vừa nãy á. Đợi đã, anh nói là. Anh xin lỗi, em yêu….”

“Yêu?” Heath hỏi.

Lucien nhảy lên mừng rỡ.

Heath cười khúc khích. “Vậy từ thứ hai là yêu. Vậy chúng ta có ‘Em yêu….’”

Lucien giơ lên ba ngón tay.

“Từ thứ ba,” Heath dịu dàng nói.

Lucien chỉ vào Heath.

“Anh.” Heath đứng dậy và chậm rãi bước về phía Lucien. Lucien lắc đầu rồi lại gật đầu. “Em yêu anh.” Lucien lại gật đầu. Heath gật đầu. “Em yêu anh?”

Lucien gật đầu.

“Anh yêu em.”

“Thật sao?”

“Thật?”

“Vậy nghĩ là trò chơi kết thúc rồi hả?” Lucien nghe Yarborough thốt lên.

“Tôi nghĩ là với họ thì kết thúc rồi,” Whitcomb cũng đáp lại.

“Cậu nói đúng trọng điểm rồi đấy,” Heath lên tiếng, anh ôm lấy Lucien bế cậu ra khỏi phòng. Lucien cũng chẳng có gì để phàn nàn. Cậu hôn Heath thật nồng nàn và nhiệt tình.

“Em yêu anh nhiều lắm, Heath,” Cậu dịu dàng nói.

“Anh cũng yêu em. Sao em mất nhiều thời gian để nói với anh điều này thế?” Heath hỏi.

“Thế sao anh mất nhiều thời gian thế?” Lucien hỏi khi Heath hạ cầu thang dẫn đến phòng họ.

“Phụ nữ các em nhạy cảm hơn chứ—Đúng ra em phải nói với anh trước chứ,” Heath cằn nhằn.

Lucien trợn mắt. “Sao lại vớ vẩn thế chứ,” Cậu cười khúc khích. “Nếu anh cảm thấy điều đó, anh nên nói mới phải chứ.”

“Đúng vậy, em yêu.”

“Từ giờ trở đi anh sẽ nói với em mỗi khi cảm thấy vậy chứ.”

“Ừ.”

“Và mỗi lần em muốn nói với an hem cũng sẽ làm vậy chứ.”

“Vâng”

“Em yêu anh, Heathcliff.”

“Anh biết mà, vợ yêu.”

“Và anh sẽ đưa em lên giường và sẽ chiếm đoạt em đến khi em không nhớ nổi tên mình chứ.”

“Rất sẵn lòng.” .

.

.

Hết chương 25

Raph: Anh em tham khảo trò đoán câu chữ trên mà tỏ tình này =)))) Tôi chơi rồi. Cái trò này nó hài hước lắm =))))

[Tiểu thuyết mpreg dịch] – HNSD: C25 (1)

Tên gốc: Groom Of Convenience 

Tạm dịch: Hôn nhân sắp đặt

Thể loại: Tiểu thuyết đồng tính, MPREG, lãng mạn, lịch sử, thế giới khác (nam-nam hay nữ-nữ đều có khả năng mang thai).

Tác giả: Vicktor Alexander

Người dịch: Yoyo

Hiệu đính: Raph

.

.

Chương 25 (1)

Lucien cầm tay Eshe bước vào shop may quần áo. Cánh phụ nữ nhìn chung đã có một buổi sáng khá ổn. Dùng trà, chơi bi-a, rồi người hầu bày bàn bài ra và chơi vài ván Uýt (whist) rồi mới đi ra tiệm may. Eshe rất phấn khích khi được bảo là sẽ đi sắm quần áo mới. Họ còn vào hàng giày để mua vài đôi giày mới cho cô bé và tạt qua cửa hàng đồ chơi Hamley để mua đồ chơi mới.

“Thưa phu nhân! Chúng tôi rất vinh dự tiếp đón phu nhân đi mua sắm thế này,” một người phụ nữ khá lòe loẹt lên tiếng trong lối đi tòa nhà.

Lucien nhìn quanh và thấy người đang nói, rồi nhận ra rằng cô ta đang nói với cậu. Lucien mỉm cười và đưa tay ra.

“Cám ơn Mademoiselle Jean-Luc. Tôi hơi hiếm đến tiệm cô vì chúng tôi đã chuyển ra ngoại ô. Có vẻ như đây là một cơ hội hoàn hảo.” Cậu chỉ vào Eshe. “Chúng tôi đến mua sắm cho con gái tôi, Eshe.”

“Ồ!” Jean-Luc vui vẻ vỗ tay. “Cô bé thật là xinh đẹp! Với cấu trúc xương và thân hình đáng yêu cũng như màu da của cô bé, chúng tôi sẽ biến cô bé thành bé gái xinh đẹp nhất nước Angland! Marie! Isabelle! Lại đây! Đem tôi màu hồng, vàng, trắng, và đỏ.”

“Đỏ? Cho độ tuổi như vậy sao? Cô chắc chứ, Mademoiselle?” Công tước phu nhân xứ Norfolk. Lucien cũng định hỏi như vậy. May là Công tước phu nhân đã hỏi trước.

“Ôi! Với màu da Tafricans,            le rouge est magnifique (màu đỏ là tráng lệ nhất)!” Jean-Luc nói rồi quay người chạy ra phía sau cửa hàng với đủ các loại vải. Jean-Luc là một người đẹp Tfrench cổ điển.

Cao và gầy, cô có làn da trắng, đầy đặn, mái tóc xoăn đen xõa xuống vai, đôi mắt màu xanh sáng, và đôi môi đầy đặn màu hồng. Cô mặc một chiếc váy lụa màu hồng có họa tiết lá cây. Áo bodice chặt, và nhìn bộ ngực đồ sộ của cô thì, ai cũng nghĩ là cô mặc thêm corset. Nhưng điểm thú vị ở cái váy là nó xòe ra quanh eo.

“Phu nhân để ý váy của cô ấy hả?” Công tước phu nhân xứ  Brighton vui vẻ nói khi lấy một ly rượu để đó cho họ.

“Đó có phải là kiểu mới của Tfrance? Thật tuyệt! Chúng ta biết đến nó trước. Nếu chúng ta đặt may ở đây và mặc nó, chúng ta sẽ là người đi đầu xu hướng thời trang đấy. Là chúng ta đấy!” Cô ta vỗ tay.

Lucien nhìn sang Charlotte và rồi nhìn sang Lady Oakley và Công tước phu nhân xứ Norfolk. Cậu nhìn xuống bụng mình, rồi nhìn bụng Lady Oakley và bụng của Công tước phu nhân. Mọi người cười phá lên. “Tôi e là, vài người chúng ta không làm sao lọt vừa cái váy đó như phu nhân đâu.”

Công tước phu nhân xứ Brighton nhìn bụng họ, và rồi tỏ ra ghét bỏ. “Sao mọi người lại cổ hủ tự mang thai thế chứ?”

Lucien cau mày. “Ý phu nhân là gì?”

Công tước phu nhân xứ Brighton nhìn quanh rồi bước gần lại họ.

Cô ta hạ giọng. “Tôi chưa từng sinh đứa con nào.”

Cô ta đặt ly rượu xuống và lấy ly thứ hai. Lucien để tâm đến việc cô ta nốc rượu, nhưng Charlotte hơi lắc đầu ngăn cậu lại.

Công tước phu nhân xứ Norfolk giật mình. “Sao có thể chứ? Mấy đứa con của phu nhân trông giống hệt phu nhân và Noel mà.”

Công tước phu nhân xứ Brighton nhún vai. “Tôi có một người anh chưa chồng muốn làm mẹ nhưng đơn giản là chẳng ai lấy. Anh ta và Brighton thực ra còn yêu nhau nữa. Eve có đứa đầu là vào khoảng thời gian Brighton và tôi sắp kết hôn. Bố đứa trẻ định không thừa nhận. Tôi đồng ý nuôi dạy con anh ta như con mình với điều kiện là anh ta sẽ làm mấy chuyện dơ dáy như sinh con mà tôi cần có để giữ tước vị công tước phu nhân.” Cô ta nốc nốt ly đang cầm và lấy ly thứ ba.

Lucien cảm thấy tồi tệ và cố ngăn mình lùi xa khỏi người xấu xa. “Vậy là bọn trẻ vẫn gọi cô là mẹ hả?” cậu hỏi.

Công tước phu nhân xứ Brighton bật cười. “Tất nhiên. Chúng tôi đâu thể để lộ ra bên ngoài. Brighton và Eve sẽ chăm lo chúng. Một khi Eve sinh đứa cuối, chúng tôi sẽ để một bảo mẫu coi sóc tất cả, và anh ta sẽ lại khỏe mạnh bình thường.” Cô ta lại nốc ly rượu thứ ba trong tay và cười.

Jean-Luc hối hả quay lại phòng, và họ lại tách ra. Lucien cầm tay Eshe và bước nhanh về phía quầy hàng để xem vải, cố ổn định dạ dày đang xáo trộn.

“Em thấy không khỏe hả?” Charlotte lên tiếng bên cạnh.

Lucien lắc đầu. “Sao lại có người làm được việc đó cơ chứ?” cậu hoảng sợ hỏi.

“Em sẽ còn ngạc nhiên hơn với những gì diễn ra trong bóng tối đằng sau xã hội thượng lưu,” Charlotte trầm ngâm. Cô nhẹ nhàng chạm vào tay cậu, lắc đầu và thở dài. “Hãy tập trung vào gia đình riêng của mình. Đừng giống như họ, cố đừng để tâm đến chúng quá nhiều.”

Lucien định hỏi cô cậu phải làm thế nào thì thấy Jean-Luc vẫy tay với Eshe. Cúi xuống, Lucien bảo Eshe đi với Jean-Luc, rồi bước đến chỗ Jean-Luc giải thích.

“Eshe không nói được nhiều tiếng Anh. Con bé đang học, con bé gần như luôn nói tiếng Tswahili. Nếu cô có vấn đề gì, cứ nói với tôi, tôi sẽ dịch cho,” cậu nói với nhà thiết kế.

“Jambo (Xin chào), Eshe,” Jean-Luc nói. “Habari gani (cháu có khỏe không)? Jina langu ni (Tên cô là) Jean-Luc.”

Eshe tròn mắt ngạc nhiên, cười rộ. “Jambo (Chào cô), Jean-Luc. Nzuri (Cháu khỏe ạ).”

Jean-Luc gật đầu và mỉm cười với Lucien rồi dẫn Eshe đi.

Lucien tròn mắt ngạc nhiên. Jean-Luc và Eshe vừa nói chuyện bằng tiếng Tswahili. Thật ra, Jean-Luc chỉ nói được câu xin chào, cháu có khỏe không tên cô là Jean-Luc, nhưng cô nói rất hoàn hảo. Lucien lắc đầu nhận ra không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Cậu bước về phía con ma nơ canh mặc giống như Jean-Luc và phát hiện mình cũng ước ao mặc vừa chiếc váy concoction màu đỏ này.

“Thưa phu nhân?” Lady Arthur lên tiếng phía sau cậu. Lucien nhanh chóng quay lại và mỉm cười với cô gái trẻ.

“Lady Arthur. Rất vui vì cậu đã tìm đến tôi. Là hôm nay sao?” Cậu nhớ tới mẩu giấy của Lady Arthur. Dù là Lucien cảm thấy có chút tội lỗi khi giấu diếm chồng mình và bố mẹ Lady Arthur, thế nhưng cậu lập tức hiểu rằng cậu phải làm vậy, vì danh dự của người phụ nữ trẻ này. Thưa phu nhân, tôi đang mang thai. Bố đứa trẻ là Lord Cholmondeley, bạn thân của anh trai tôi. Chúng tôi yêu nhau, và chúng tôi muốn bỏ trốn tới Gretna Green. Chúng tôi định làm việc đó khi dự tiệc của phu nhân. Tôi hi vọng việc này không gây ra rắc rối gì cho phu nhân. Nhưng nếu tôi không kết hôn với anh ấy, danh dự của chúng tôi sẽ bị hủy hoại và anh trai tôi sẽ phải thách đấu với Cholmondeley. Xin phu nhân hãy giúp tôi.

“Vâng, cám ơn phu nhân đã tiếp đãi. Điều đó vô cùng ý nghĩa với tôi,” Lady Arthur nói với nụ cười sầu khổ.

“Không sao, thưa công nương,” Lucien nói. “Tôi cũng đã kết hôn với một người đàn ông biết khi nào là cần thiết. Chúa ban phước lành cho cậu.” Cậu nhìn quanh và nhận thấy người bảo hộ của Lady Arthur bị phân tâm. “Đây là thời cơ bỏ trốn đấy. Đi ngay đi.”

“Cám ơn phu nhân.”

“Cảm ơn thì để sau đi, cô bé. Đi đi.”

Lady Arthur lẻn ra cửa, và Lucien quay lại nhìn cửa hàng, che đi cảm xúc trên mặt, hi vọng không ai đoán ra cậu đã tiếp tay cho cuộc bỏ trốn của đôi uyên ương trẻ tuổi.

Một lúc sau, cậu không nghĩ đến Lady Arthur và Lord Cholmondeley nữa khi Eshe bước ra từ phía sau màn, mặc một chiếc váy lụa màu hồng nhạt có cổ váy, cổ tay, viền đỏ và đăng ten đỏ bên dưới. Lucien giật mình che miệng.

“Con bé xinh đẹp quá,” cậu thầm nói. Cậu bước lại và vuốt ve gương mặt Eshe. Eshe mỉm cười với cậu. Lucien ước gì có thể chia sẻ giây phút này với Heath, chắc chắn là anh sẽ muốn thấy con gái xinh đẹp như vậy. Cậu muốn chia sẻ mọi giây phút tuyệt vời với chồng mình. Cậu mệt mỏi vì phải đợi chờ xem Heath có ý yêu thương cậu không vì anh vẫn luôn chỉ gọi tên Lucien; anh phải làm việc gì đó hơn thế kìa.

Vào khoảnh khắc đó, Lucien đã quyết tâm làm cho chồng mình yêu mình. Sáng nay Heath đã để một phổ thơ ngọt ngào của Shakespeare trên gối của Lucien, và việc đó chỉ khiến Lucien càng bối rối hơn nữa. Lucien mệt mỏi vì rối bời. Cậu muốn biết, và cách duy nhất để làm điều đó là phải làm một việc mà khiến cậu phải xấu hổ tận nơi đáy lòng. Cậu sẽ phải cám dỗ chồng mình.

“Wewe ni mzuri (con xinh lắm),” Lucien nói với Eshe rằng cô bé rất xinh đẹp.

“Cám ơn mẹ,” Eshe vui vẻ đáp lời, quay vòng, cười vui vẻ khi từng lớp vải của chiếc váy xoay tròn quanh đôi chân màu nâu. Nhân viên của Jean-Luc dẫn con bé ra đằng sau thử váy tiếp. Lucien ra hiệu cho thợ may đợi một chút.

“Mademoiselle Jean-Luc, tôi tự hỏi không biết có thể nhờ cô giúp chút chuyện không.”

“Tất nhiên là được thưa phu nhân. Tôi là người hầu cận hèn mọn nhất của phu nhân.”

Lucien mỉm cười và hít thở sâu rồi nhìn quanh. Cậu rướn người lại gần nói nhỏ. “Tôi cần một bộ đồ ngủ (negligee). Nhưng tôi cần một bộ của người cầu hôn Tfrench (courtesan), và tôi muốn có nó càng sớm càng tốt.”

Lucien rất cảm kích khi Jean-Luc ít nhất không tỏ vẻ kinh ngạc và cũng không thể hiện qua ánh mắt, mà chỉ mỉm cười và vỗ vào tay Lucien.  “Phu nhân định cám dỗ chồng mình chứ gì?”

Lucien gật đầu. “Vâng.”

“Nhưng sao lại phải thế? Phu nhân đã kết hôn rồi, có con nuôi cũng như sắp có con đẻ rồi. Sao còn phải cám dỗ chồng chứ?”

Lucien nhìn Charlotte, Lady Oakley, và Công tước xứ Norfolk, và rồi lại nhìn Jean-Luc và nuốt xuống lấy can đảm. “Tôi không có tình yêu, và tôi thấy là mình cần có thứ gì đó hơn thế.”

Bon (tốt lắm)! Chúng tôi hiểu l’amour (tình yêu) ở Tfrance thế nào,” Jean-Luc tươi cười nói. “Phu nhân là người Anglish, phu nhân không thường thể hiện cảm xúc và phản ứng không nhanh nhạy, nhưng với người Tfrench, chúng tôi là những người rất hồn hậu. Tôi sẽ giúp phu nhân. Tôi rất lấy làm vinh dự.”

Lucien mỉm cười hạnh phúc, và cứ mỉm cười như vậy, thậm chí cho đến tận lúc Miss Evanston kêu lên là Lady Arthur đã biến mất. Có thư trên xe ngựa nói là người phụ nữ trẻ đã đến Gretna Green để bỏ trốn với Lord Howard Cholmondeley, con trai thứ của Hầu tước xứ Cheshire. Không thể báo cảnh sát, vì làm vậy sẽ hủy hoại danh dự của cô. Vậy nên Lucien cử người hầu quay về trang viên chuyển lời nhắn cho nhà bố đẻ Lady Arthur để ông biết chuyện đã xảy ra, dẫn theo Miss Evanston, đột nhiên cô ta có chút rối loạn.

Dù rằng cậu sẽ chối bỏ đến tận lúc mồ yên mả đẹp, thì chuyến đi cũng vẫn sáng sủa hơn. Lucien và những người phụ nữ còn lại hoàn thiện nốt chuyến mua sắm.

Eshe ra khỏi phòng thay đồ với một tủ quần áo cho cả mùa hè lẫn mùa đông mới, năm đôi giày, bốn cái mũ mới, và ba cái dù mới, cũng như một đống đồ chơi mới sẽ được chuyển đến sau.

Lucien cũng chấm dứt chuyến đi với hi vọng mới đầy ắp váy ngủ cùng đồ nội y bằng lụa và sa tanh thật mềm mại và xuyên thấu, mà một người phụ nữ trẻ khác do phát hiện có bầu nên đã hủy bỏ. Cậu còn đo vài cái váy, nghĩ đến phản ứng của Heath khi cậu mặc váy cưới. Những người phụ nữ khác cũng đặt vài bộ váy và mũ mới mà họ sẽ chuyển tới trong tuần. Sau đó họ tạt qua ăn kem, rồi mới lên xe ngựa quay về trang viên. Eshe tựa vào Lucien ngủ thiếp đi, kiệt sức sau cả một ngày đầy hứng khởi.

“Cô bé đúng là rất đáng yêu, thưa phu nhân,” Công tước phu nhân xứ Norfolk nhỏ giọng nói.

“Xin hãy gọi tôi là Lucien. Tôi mệt mỏi vì chức tước quý tộc và những thứ phù phiếm vượt ngoài những thứ bình thường rồi,” Lucien kiệt sức nói.

Công tước phu nhân xứ Norfolk mỉm cười. “Vậy cậu gọi tôi là Redden nhé.”

“Vậy là ổn rồi. Đúng vậy, con bé rất đáng yêu. Nhận nuôi con bé làm con gái là một trong những quyết định đúng đắn nhất của tôi,” Lucien mỉm cười nói.

“Cái còn lại là gì?” Lady Oakley hỏi.

“Kết hôn với Heath sau khi bị maldy bắt buộc,” Lucien cười khúc khích.

Xe ngựa tràn ngập tiếng cười khe khẽ. “Thật bực là bố mẹ chúng ta vẫn thường luôn đúng đúng không?” Charlotte hỏi.

Lucien lắc đầu. “Không phải lúc nào cũng đúng, nhưng khi họ đúng, thì họ sẽ khiến chúng ta không thể nào quên, vậy nên chúng có vẻ nặng ký hơn cái sai. Nhưng lần này em mừng là họ đã đúng. Kết hôn với anh ấy là điều tuyệt vời nhất trong đời.”

Charlotte mỉm cười với cậu. “Em yêu cậu ấy.” Cô nói như thể chính xác là vậy rồi.

Lucien gật đầu. “Vâng, nhưng em cần phải đảm bảo rằng anh ấy biết điều đó và khiến anh ấy yêu em.”

“Cậu ấy đã yêu em rồi mà,” Charlotte nói.

“Làm sao chị biết được?” Lucien hỏi.

Trông Charlotte có vẻ không thoải mái. “Char?” Lucien hỏi.

“Rourke từng kể cho chị, nhưng chị không định nói cho em. Em còn nhớ chuyện xảy ra ở trang viên Cavendish mấy tháng trước không?” Charlotte hỏi, liếc nhìn những người khác trong xe.

Lucien gật đầu nhát gừng, lập tức căng thẳng. Charlotte rướn người cầm tay Lucien. “Heath đã lo việc đó. bằng bạo lực. Rourke đã kể cho chị cách cậu ấy xử lý việc đó như một người đàn ông vì tình yêu. Anh ấy nói một người đàn ông sẽ không làm vậy trừ khi anh ta yêu một người nên cần phải bảo vệ người đó. Nên em thấy đấy, Heath đã yêu em rồi. Có thể cậu ấy không biết, nhưng cậu ấy có yêu em.”

Lucien nuốt xuống nước mắt trực trào ra. Cậu giật mình khi cảm thấy một ngón tay nhỏ bé đã lau đi nước mắt nơi cậu.

“Nini mbaya, Fotmy (Mẹ không sao chứ)?” Eshe hỏi cậu chuyện gì đã làm cậu khóc. Cậu mỉm cười và ôm sát cô bé lại phía mình, lắc đầu.

“Không có gì đâu con gái bé nhỏ. Chỉ là ta yêu Papa của con thôi,” cậu nói bằng tiếng anh, rồi lặp lại bằng tiếng Tswahili để cô bé hiểu. Cô bé bối rối nhìn cậu rồi nhún vai và nhìn ra ngoài cửa sổ. Lucien siết chặt tay Charlotte.

“Chà, làm sao để giúp cậu và công tước mở lời với nhau đây nhỉ?” Lady Oakley hỏi.

Redden vỗ tay. “Tôi thích mấy câu chuyện lãng mạn lắm!”

Lucien bật cười và xích người lại gần Charlotte để lên kế hoạch đảm bảo cho cậu và Heath thú nhận tình cảm dành cho nhau.

.

.

Còn tiếp

[Tiểu thuyết mpreg dịch] – HNSD: C24 (2)

Tên gốc: Groom Of Convenience 

Tạm dịch: Hôn nhân sắp đặt

Thể loại: Tiểu thuyết đồng tính, MPREG, lãng mạn, lịch sử, thế giới khác (nam-nam hay nữ-nữ đều có khả năng mang thai).

Tác giả: Vicktor Alexander

Người dịch: Yoyo

Hiệu đính: Raph

.

.

Chương 24 (2)

Heath ngồi ở đầu bàn, Lucien ngồi ở đối diện (dạng đầu bàn hai người ngồi đối diện nhau), ăn súp chim cút được bày lên. Người hầu dẫn Eshe chúc họ ngủ ngon. Cả bàn lập tức im lặng.

“Thưa ngài, cô bé xinh đẹp này là ai vậy?” Công tước phu nhân xứ Norfolk hỏi. Heath mỉm cười thật tươi ôm eo Eshe.

“Cám ơn đã hỏi đến. Đây là Eshe, con gái chúng tôi. Con bé là trẻ mồ côi. Chúng tôi đã nhận nuôi con bé. Con bé đã là một thành viên trong gia đình rồi.”

“Nếu ngài không ngại, cô bé được thừa hưởng của hồi môn và những thứ khác nữa sao?” Công tước xứ Brighton ngờ vực hỏi.

Lucien tự hào mỉm cười. “Sao lại không chứ, Eshe là con gái của chúng tôi về mọi mặt trừ dòng máu thôi.”

“Đó mới là điểm mấu chốt đấy,” Lord Exeter ấp úng, một ít súp sánh ra khăn trải bàn, da dưới cằm rung rung phẫn nộ.

“Chúng tôi không cảm thấy như vậy, Lord Exeter,” Heath nói, đưa tay xoa vết sẹo trên mặt. Anh chỉ làm vậy khi đặc biệt tức giận mà cố kiềm chế. “Khi chúng tôi biết về Eshe, chúng tôi biết phải đưa con bé về nhà. Lúc đó chúng tôi không có ý định nhận nuôi con bé. Khi nhìn thấy con bé, tôi và vợ tôi ngay lập tức mến con bé.”

“Nếu ngài không ngại, làm sao ngài biết được cô bé Eshe này?” Lady Oakley vẫy tay với Eshe, cô bé vẫy tay lại với cô rồi bẽn lẽn giấu mặt sau vai Heath. Anh bật cười và xoa lưng cô bé.

“Lúc đang ăn tối với một cặp quý tộc thì họ nói về việc huấn luyện người hầu. Khi họ phát hiện ra đôi Imogen và Wilhelmina cũng như rất nhiều người hầu của chúng tôi đều là con của hai người họ, thì họ nhắc đến việc họ từng thuê nô lệ người Tafrican. Họ đã bỏ lại con bé ở Khu thứ dân Lower East End nhiều ngày trước vì con bé không làm được việc. Họ nói vậy một cách khá tự hào. Có thể nói phu nhân của tôi khá khó chịu vì lời nói và hành động của họ. Nên thành thật mà nói, bản thân tôi cũng không mấy vui vẻ, nên lệnh cho người hầu đến Lower East End xem có tìm được con bé không. Nửa tháng sau cậu ấy đã dẫn con bé về cho chúng tôi.”

“Ôi chao,” Charlotte thở ra, mỉm cười nhìn Eshe. “Rõ ràng là cô bé rất xinh đẹp.”

“Đúng vậy ạ,” Lucien đồng tình. “Lại còn rất ngọt ngào nữa. Bọn em đang dạy con bé nói tiếng Anglish. Vấn đề là cặp đôi kia không hiểu vì Eshe chỉ biết nói tiếng Tswahili. Con bé không hề hiểu tiếng Anglish, vậy nên không phải con bé ngu ngốc hay lười biếng. Chỉ là con bé không hiểu họ nói gì thôi.”

Heath liếc nhìn nhà Vash, nhưng anh thấy họ xấu hổ cúi gằm mặt xuống đĩa, mặt đỏ ửng. Anh biết họ đã hiểu được vấn đề. Nhà Vash thì không thấy được điều quý giá khi có được Eshe, nhưng anh và Lucien lại có được, và không chỉ là một người hầu, mà còn là con gái.

“Vậy là đủ rồi. Đến giờ Eshe đi ngủ rồi,” Heath mỉm cười nói. Anh nâng cằm Eshe ngẩng lên. “Lala salama (Ngủ ngon nhé), Eshe.” Anh rất mừng là Lucien đã dạy anh một ít tiếng Tswahili để giao tiếp với Eshe. Vậy nên trong khi  Eshe học tiếng Anh, anh cũng học ngôn ngữ của con bé. Những ngày này nhất định sẽ rất thú vị.

“Lala salama, Papa,” Eshe mỉm cười nói và nhón chân hôn lên má Heath. Dù không phải lần đầu tiên Eshe gọi anh là Papa, Heath vẫn đầy cảm xúc, đặc biệt là vì mỗi khi cô bé làm vậy, cô bé lại thích hôn lên vết sẹo của anh. Khi Heath hỏi Lucien về chuyện đó, cậu nói với anh là ở Tafrica vết sẹo là dấu hiệu của long thành kính, một thứ rất đáng vinh danh. Khi Eshe hôn lên nó, cô bé thể hiện lòng tôn kính xứng đáng với những gì Heath đã bỏ ra.

Anh nhìn theo Eshe cầm tay bảo mẫu, cô hầu gái Hastings. Người phụ nữ mang giới tính đàn ông trẻ đẹp. Eshe có vẻ rất hợp với cô ta, vậy cũng khá là ổn. Nhưng Heath đã nhờ Thompson tìm hiểu thêm về cô ta, vì có vẻ như Miss Hastings đang giấu giếm họ gì đó. Mà anh biết rằng mình không thể yên lòng cho đến khi biết tất cả sự thật. Dù là con gái anh có thích cô ta thế nào, thì bảo vệ gia đình vẫn là việc của Heath. Dù anh có phải tống khứ bảo mẫu vì cô ta sẽ gây ra nguy hiểm cho gia đình, thì anh cũng sẽ làm.

“Lala salama, Fotmy,” Eshe nói.

“Lala salama, Eshe. Ninakupenda (Mẹ yêu con).”

Khuôn mặt Eshe bừng sáng. Cô bé mỉm cười thật tươi, quàng tay ôm cổ Lucien. “Con cũng yêu mẹ.”

“Lady Eshe, lại đây nào,” Miss Hastings dịu dàng nói, mỉm cười, đôi mắt ướt át.

“Chúc mọi người ngủ ngon. Rất vui được gặp mọi người,” Eshe nói bằng tiếng Anh, cúi chào một cách hoàn mỹ trong chiếc váy muslin diềm đăng ten màu trắng.

“Đúng là một cô bé đáng yêu,” Lady Oakley lên tiếng ngay khi Eshe đi khỏi.

“Đúng vậy,” Heath mỉm cười nói.

“Phu nhân nói gì với cô bé vậy?” Lord Oakley hỏi.

Lala salama là chúc ngủ ngon trong tiếng Tswahili. Còn ninakupenda là mẹ yêu con,” Lucien nói.

Heath vừa nhấp ngụm rượu liền sặc. Mọi ánh mắt đổ dồn vào anh, và anh phẩy tay khi họ kêu lên. Một người hầu vỗ lên lưng anh. Heath đưa tay ra hiệu dừng lại. Khi anh đã kiểm soát được, Heath lau mắt bằng khăn.

“Ôi, xin lỗi. Có vẻ như tại tôi vừa uống vừa thở ra,” anh cười khan, không nhìn Lucien. Sao vợ anh có thể nói những lời đó với con gái mà không nói với anh chứ? Có khi nào Lucien không cảm thấy yêu anh không?

Lucien nhìn anh ngờ vực nhưng không nói gì. Bữa tối tiếp tục với cuộc nói chuyện phớt qua Heath như nước. Anh dám chắc anh cũng đã tham gia ở mức độ nào đó, nhưng anh lại cứ tiếp tục nhìn vào vợ mình. Không phải bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn chồng mình yêu mình sao? Muốn chồng mình cổ vũ và nịnh bợ mình? Mà có vẻ như vợ anh đã có mọi thứ mình muốn mà không cần đến Heath. Dù rằng Heath luôn nói rằng anh không cần vợ và không bao giờ muốn kết hôn, giờ anh đã kết hôn với Lucien rồi. Mà anh cũng phát hiện ra anh muốn có tất cả những thứ đó. Anh muốn yêu đương và hạnh phúc, anh muốn yêu thương Lucien, nhưng anh phải làm gì đó để Lucien cũng muốn như anh vậy.

 

Sau bữa sáng, đàn ông mặc đồ cưỡi ngựa ưa thích để chuẩn bị cho ngày đi săn, trong khi phụ nữ chuẩn bị một ngày… làm gì cũng được.

“Vậy là hôm nay cánh phụ nữ bọn em làm gì?” Heath hỏi Lucien trong khi đeo găng tay vào ở cửa.

Lucien trìu mến mỉm cười trong khi chỉnh lại cravat cho Heath. “Bọn em sẽ chơi bài và bi-a, sau đó bọn em sẽ đi vào thị trấn mua sắm một chút. Có vẻ như mọi người muốn trưng diện cho Eshe như búp bê, mà em thì rất sẵn lòng để họ làm điều đó.”

Heath bật cười. “Đây chẳng phải lần đầu anh thấy mừng rằng mình là đàn ông đâu.”

Lucien vỗ vai anh, Heath cười phá lên rồi cúi xuống hôn nhẹ lên môi Lucien. “Anh để bất ngờ trên gối cho em đấy.”

Lucien tròn mắt ngạc nhiên. “Thật á? Cái gì vậy ạ?”

Heath lắc đầu. “Anh không nói đâu. Em phải tự phát hiện cơ.”

“Đi săn đi, Pompinshire, để em còn làm việc không giống phụ nữ lắm là chạy lên tầng khám phá món quà chứ.”

Heath bật cười và đưa tay nhéo mông Lucien. Lucien càu nhàu và đỏ mặt, nhìn quanh xem có ai chú ý đến hành động của Heath không.

“Chỉ có hai chúng ta thôi, em yêu. Có gì phải sợ chứ?”

Lucien gật đầu. “Không phải mọi sự chú ý đều đáng được hoan nghênh đâu Heath. chỉ là em vẫn có chút chưa quen với việc nhận được chúng.”

“Dù là đã qua nhiều tháng vậy ư?”

Lucien lại gật đầu, cắn môi dưới, giờ môi dưới của cậu đã có chút đỏ. “Em nghĩ là chắc phải sau vài năm em mới hết xấu hổ. Phụ nữ bọn em sinh ra để chứng kiến mấy cái chuyện thân mật đằng sau cánh cửa đó, trong bóng tối, và dưới lớp màn che. Mấy thứ đó gần như xấu hổ lắm. Bọn em được dạy phải chú ý khăn trải giường và phải lên danh sách cách cách làm tình.”

Heath sửng sốt khi nghe Lucien nói về những gì phụ nữ được dạy về sex và thân mật. “Nhưng tại sao em lại được dạy mấy thứ đó? Sex, thân mật, và làm tình là cảm giác khá tuyệt mà.”

“Chỉ khi với người bạn đời là anh thôi Heath. Không phải mọi phụ nữ đều có được người bạn đời chu đáo đâu. Charlotte từng kể với em về một người bạn của chị ấy, có chồng trói cô ấy lên và chỉ cảm thấy hài lòng khi làm cô ấy ngạt thở và gọi cô ấy bằng đủ thứ tên tục tĩu. Và dù cô ấy có cảm thấy thỏa mãn hay không, thì cũng chỉ phụ thuộc vào anh ta mà thôi.” Lucien lắc đầu. “Em đã từng sợ là Heathcliff sẽ không phải là một người bạn tình chu đáo và tuyệt vời như Robert. Em đã từng cầu chúa cho anh và Robert là một người và cùng tính cách.”

Heath mỉm cười và cảm thấy đầy tự hào. “Đúng vậy. Timmy và Lucien tạo nên người bạn tình tuyệt vời một cách dễ dàng.”

Lucien lại đỏ mặt. “Cho em thời gian nhé Heath. Em sẽ sớm kéo anh vào góc phòng để làm chuyện đó thôi.”

Heath đẩy Lucien tựa vào tường và hôn lên cổ vợ mình. “Hứa nhé?”

Lucien rùng mình gật đầu. “Em-em hứa.”

Heath cảm thấy thỏa mãn ngập tràn. “Tốt lắm.” Anh hôn lên cổ Lucein và tách khỏi cơ thể khêu gợi của vợ mình, ngồi xổm xuống hôn lên cái bụng bầu căng phồng của Lucien.

Anh bước ra khỏi cửa đi về phía chuồng ngựa. Con ngựa giống King của anh đã lên sẵn dây cương. Anh lên ngựa, ngồi lên lưng con vật hoang dã, mỉm cười với người phụ nữ đang dõi theo anh.

“Sao thế?”

Orley chỉ vào anh. “Sao mặt lại cười thỏa mãn thế kia hả Pompinshire?”

Heath cười phá lên. “Bởi vì, tôi đã quyết định tán tỉnh vợ mình và làm em ấy yêu tôi rồi.”

Oakley, Norfolk, và Rourke làm ra vẻ thấu hiểu, Heath gật đầu với họ.

“Sao ngài lại làm vậy?” Công tước xứ Brighton hỏi với vẻ khó chịu. Heath buồn bã nhìn người dàn ông.

“Vì Lucien là một người phụ nữ tuyệt vời. Em ấy thông minh, vui tính, là một người mẹ tuyệt vời. Em ấy ngọt ngào, là một người bạn đời tuyệt vời. Em ấy làm cho tôi muốn làm một người đàn ông tốt hơn, và vì tôi yêu em ấy. Đời nào tôi lại muốn yêu đơn phương chứ?”

“Tình yêu không phải thứ đàn ông nên có. Đó là thứ cảm xúc của phụ nữ. Khái niệm về cảm giác của đàn ông là thứ tưởng tượng do phụ nữ gợi lên để ban bố hi vọng cho họ,” Lord Exeter nói.

“Vậy không hẳn đúng đâu,” Lord Oakley mỉm cười nói. “Tôi rất yêu Lady Oakley. Tôi không thể tưởng tượng ra cuộc sống không có em ấy. Tôi nghĩ tôi sẽ chết hàng ngàn lần nếu em ấy rời bỏ tôi.”

“Các ngài là đồ ngốc. Các ngài có chắc mình không phải phụ nữ đấy chứ?” Lord Exeter hỏi và cười phá lên vì trò đùa của mình.

Im lặng tràn ngập, và Exeter không mất nhiều thời gian để nhận ra mình đã nói sai. Anh ta quay sang nhìn Oakley và lắc đầu. “Xin lỗi, thưa ngài, tôi đã nói quá lời.”

Lord Oakley gật đầu. “Đúng vậy. Tôi chẳng việc gì phải chứng minh việc mình là đàn ông với ngài. Đó là chuyện không thể chối cãi….” Đó là lời cảnh báo cuối cùng trước khi Lord Oakley lấy sung ra bắn.

Heath giật mình, sợ là Lord Oakley sẽ bắn ngài bá tước, nhưng khi anh nhìn đến, anh nhận ra Oakley bắn con cáo họ đang săn. Heath khá là ấn tượng. Anh hoàn toàn không nhìn thấy con cáo dù rằng họ đang gắt gao săn nó trong khi nói chuyện.

“Ngài bắn giỏi quá,” Heath cười tươi.

Lord Oakley chỉ nhún vai. “Người Tamerican bắn vậy là giỏi rồi đúng không?” anh dịu xuống.

“Dù là ai thì bắn vậy cũng là quá giỏi,” Heath đáp lời. Nhìn sang người hầu, anh bắc tay gọi. “Thả thêm ra đi!”

.

.

Hết chương 24

 

 

[Tiểu thuyết mpreg dịch] – HNSD: C24 (1)

Tên gốc: Groom Of Convenience 

Tạm dịch: Hôn nhân sắp đặt

Thể loại: Tiểu thuyết đồng tính, MPREG, lãng mạn, lịch sử, thế giới khác (nam-nam hay nữ-nữ đều có khả năng mang thai).

Tác giả: Vicktor Alexander

Người dịch: Yoyo

Hiệu đính: Raph

.

.

Chương 24 (1)

Kế tiếp là Bá tước và Bá tước phu nhân xứ Leicester. Họ lại là một cặp khá tròn trịa nữa, nhưng lại là tuýp người vui vẻ. Trông hệt như họ đã thể hiện tình yêu một cách cuồng nhiệt một hồi trong xe ngựa trên đường đến trang viên. Tính quãng đường mà họ phải vật lộn trong xe ngựa bốn bánh và nhìn quần áo của họ thì có vẻ hơi xộc xệch. Da mặt họ lại hồng hào, và họ cứ liếc nhìn nhau cời khúc khích. Cuối cùng thì họ cũng đến chỗ Mary, người hầu coi sóc họ trong tuần. Heath véo đằng sau Lucien và cười phá lên khi người vợ vẫn còn chút hơi hướm thơ ngây của mình đỏ bừng mặt.

Lại hai mươi phút nữa thì chiếc xe ngựa cuối cùng mới đến. Heath đang định giục Lucien vào nhà thì chiếc xe tới. Đó là Hầu tước và Hầu tước phu nhân xứ Gloucester. Họ được mệnh danh là cặp đôi tài năng nhất trong số tất cả các cặp đôi ở Angland. Họ ca hát, nhảy múa, đóng phim, và thậm chí còn cùng vẽ tranh. Heath biết rằng sự hiện diện của họ ở sự kiện tuần này chắc chắn sẽ làm mọi thứ sôi động hơn, dù là người ta xì xào rằng việc đó vẫn thường mang tính tình dục cởi mở chứ không phải chỉ dừng ở việc mời bạn tình lên giường. Heath dám chắc một cách công bằng đó là tin đồn thôi vì anh không thể tưởng tượng việc mời bất cứ ai lên giường như thế, ngoại trừ, Lucien. Nhưng khi Lord và Lady Gloucester bước ra khỏi xe ngựa, cả hai người đàn ông đều cao lêu nghêu và gầy, một người chỉ hơi đồ sộ hơn người còn lại thôi. Anh gần như có thể tưởng tượng họ cần đến ai để làm…người tình trên giường.

“Anh nghĩ sao về họ?” Lucien hỏi. “Trông anh rõ ràng là đang tái nhợt đấy.” Cậu có vẻ khá thích thú, và Heath định nói với cậu, nhưng anh biết cảm nhận tinh tế của vợ mình sẽ dẫn tới việc cậu sẽ đỏ mặt giận dữ khi nghe chuyện đó. Vậy nên anh nói điều hoàn toàn trái với điều anh nghĩ.

“Anh đang nghĩ về món gì đó dạng như lươn,” Anh nói dối.

“Sao cơ?” Lucien giật mình. “Sao lại vậy?”

Heath nhún vai. Lucien lắc đầu. Cuộc trò chuyện của họ bị chen ngang khi họ được giới thiệu cho Lord và Lady Gloucester và giao họ cho người hầu. Sau khi xong xuôi, Heath cầm tay Lucien và đặt vài cùi chỏ mình, dẫn cậu lên tầng vào nhà. Họ đi qua những người hầu đang hối hả đi lại. Người hầu của họ đang giúp người hầu của các vị khách các chuyện khác. Heath dẫn Lucien trực tiếp lên lầu vào phòng ngủ (suite of rooms) (Dạng phòng nối 2 phòng)

“Sao chúng ta không vào phòng chứ? Anh không nghĩ là nên vào phòng làm việc (drawing room) sao?” Lucien hỏi.

“Không, anh không nghĩ vậy. Anh sẽ nói lý do cho em ngay đây,” Heath mỉm cười nói.

“Ồ, thật vậy sao?” Lucien lầm bầm.

“Đúng vậy,” Heath nói, cự vật của anh ngày càng căng cứng bên dưới chiếc quần. Họ đến cửa phòng Lucien. Heath đứng đó dùng tay đẩy vào lưng Lucien trong khi quay tay nắm cửa bước vào trong. Khi cửa đã đóng lại sau lưng, Heath đẩy Lucien tựa vào ván gỗ và quỳ xuống trước mặt vợ mình.

Không nói một lời cũng không hề do dự, anh giải phóng nơi tư mật của Lucien khỏi vải vóc giam cầm. Làm xong, Heath liếm môi và ngước nhìn Lucien cười ranh mãnh.

“Đây-đây là nguyên nhân chúng ta không vào thư phòng sao? Để anh quỳ xuống và ngắm thân dưới trần trụi của em?” Lucien hổn hển hỏi.

Heath cười khúc khích. “Không. Chúng ta tránh thư phòng để anh có thể làm chuyện này….” Nõi xong, anh ngậm vật nhỏ của Lucien. Anh sục nó trong miệng. Da thịt ấm nóng của anh bao bọc côn thịt. Mùi vị của Lucien len vào cổ họng Heath, anh rên rỉ và ước gì có một chai để uống mỗi khi muốn.

Anh sục lên xuống vật nhỏ của Luicen, rồi liếm vòng quanh đầu vật nhỏ của Lucien, liếm vào khe và tận hưởng chất lỏng quý giá ở đó. Tiếng rên của anh lọt vào tai Lucien khi cậu giải phóng trong miệng anh. Heath càng sục nhanh hơn, nuốt trọn cậu vào cuống họng.

Anh sục lên xuống vật nhỏ của vợ, vừa nhấm nháp vừa kéo đôi tinh hoàn, khiến cho Lucien càng thỏa mãn càng tốt.

“Ôi chúa ơi, Heath. Tiếp tục đi, nữa đi,” Lucien van nài.

“Anh rất sẵn lòng,” Heath nói, nhả vật nhỏ của Lucien ra khỏi miệng. Anh liếm hai ngón tay rồi nhấn chúng vào vết nhăn nơi mông Lucien, và rồi lại cúi xuống với vật nhỏ của Lucien. Anh vừa sục vừa đưa tay ra vào trực tràng của Lucien. Anh càu nhàu khi Lucien bấu những ngón tay thon vào tóc anh và giật mạnh, nhưng anh không dừng lại—có chăng là, Heath đưa tay ra vào sâu hơn. Anh cảm thấy thân thể Lucien căng cứng và biết rằng Lucien đang trực chờ giải phóng, và đang chìm đắm vào đó.

Anh nghe tên mình bật ra khỏi miệng Lucien một cách khó nhọc rồi miệng anh phủ đầy mầm mống dư vị ngọt ngào của Lucien. Anh nuốt xuống mà không cần suy nghĩ. Heath tiếp tục sục cho đến khi Lucien hoàn toàn mềm nhũn nơi môi anh, và rồi anh chậm rãi rút tay ra khỏi thân thể vợ mình và đứng lên, mỉm cười với Lucien. Cậu đã hoàn toàn đầu hàng.

Heath cười khúc khích và cúi xuống giúp Lucien mặc lại quần áo.

“Đến đây nào, em yêu. Chúng ta phải xuống dưới ăn tối đấy,” anh nhắc nhở người vợ đang rất thỏa mãn của mình.

“V-vâng, anh nói đúng,” Lucien gật đầu nói.

Heath cười khúc khích và mặc nốt đồ cho vợ. Khi anh làm xong, anh mở cửa, và họ chậm rãi đi xuống. Lucien tựa vào người anh. Chỉ vài bước, Lucien đã trở lại bình thường.

“Em đã rất thư giãn rồi, cám ơn anh,” Lucien thở phào nói.

“Tất cả là vì em thôi, vợ yêu. Anh rất chân thành đó,” anh nói, hi vọng Lucien có thể hiểu được điều anh đang cố truyền tải, rằng anh yêu cậu đến hết thuốc chữa rồi. Khi Lucien mỉm cười đáp lại và vỗ vào tay anh, Heath lại một lần nữa thất vọng rằng, vợ mình đã không hiểu được ý mình muốn nói.

Gạt nỗi thất vọng sang bên, Heath dẫn vợ vào phòng ăn và mỉm cười với những vị khách đợi họ bên trong. Không phải tất cả, nhưng rồi họ cũng chẳng mong chờ mọi người đã sửa soạn xong và nghỉ ngơi được nhanh vậy. Phần lớn mọi người uống trà và rượu vang đỏ. Đàn ông thì thảo luận về chuyện nghị viện, trong khi phụ nữ thảo luận về thời trang và mua sắm. Heath dẫn Lucien tới ghế ottoman (ghế dài có đệm) và để cậu an vị rồi mới gia nhập với Blaine, Quincy, và Orley ở chỗ tủ rượu. Anh rót cho mình hai đốt ngón tay rượu Tscotch, đổ ra rồi rót cho mình cốc khác, chậm rãi nhấm nháp.

Blaine bật cười. “Có vấn đề gì sao?”

Heath đảo mắt. “Tớ đang cố tính xem làm sao để thể hiện cho vợ tình yêu của mình. Tớ cứ đưa ra gợi ý, mà dường như em ấy chẳng hiểu gì cả. Cứ như tự biên tự diễn vậy.”

Bạn bè anh đều im lặng, cuối cùng Heath quay sang nhìn họ, giật mình khi thấy họ nhìn mình. “Sao thế?”

“Sao cậu lại phải đưa ra gợi ý chứ không đến thẳng trước mặt mà nói hả?” Orley hỏi.

“Chà—tại vì—t-tớ,” anh lắp bắp. Anh lắc đầu và đổ chỗ rượu còn lại đi. Anh gật đầu cảm ơn khi Blain rót thêm cho anh. Sao anh không quẳng hết mấy cái gợi ý đó đi và cứ đến thẳng trước mặt và nói với Lucien cảm giác của anh nhỉ? Anh chưa từng cảm thấy xấu hổ trong chuyện bày tỏ tình cảm mà. Như một điều tất yếu, anh đã hơn một lần bị trừng phạt vì việc đó, vì sao lần này lại khác biệt chứ?

Tiếng cười dịu dàng của Lucien rót vào tai anh. Heath quay sang nhìn vợ mình, tim lỡ một nhịp.

“Trước đây tớ chưa từng cảm nhận được điều này,” anh lẩm bẩm.

“Cái gì cơ?” Quincy hỏi.

Heath quay sang nhìn bạn mình, thấy Lucien nghiêng đầu, gương mặt vốn đã xinh đẹp tỏa sáng một cách đặc biệt, cần cổ thon dài căng ra khi cười, khắc sâu vào trí nhớ Heath. Heath rung mình thở ra khi cự vật của anh phản ứng.

“Việc này khác. Bởi vì đây không phải chuyện trình bày với cơ quan cấp trên cảm nhận về chiến tranh, hay nói với những lãnh chúa khác cảm nhận thế nào về việc buôn bán nô lệ, hay thậm chí bày tỏ cho Lord Blackstock cảm giác khi thấy anh ta quản lý nhóm của con gái để chỉnh cô bé đi đúng hướng. Đây là việc tớ nói với một người rằng tớ yêu người đó.” Heath lắc đầu. “Chuyện này rất quan trọng. Tớ cảm thấy nên làm thật đặc biệt. Trong căn phòng đầy hoa hồng, có ban nhạc, mặc tuxedo, sáng tác thơ để bày tỏ với Lucien.”

Blaine nhún vai nhấp một hớp rượu. “Vậy thì cứ làm vậy đi.”

Heath quay sang nhìn bạn mình rồi lại nhìn Lucien, một kế hoạch đột nhiên nảy ra. “Blaine, cậu đúng là thiên tài.”

“Cám ơn. Hơn ba thập kỷ rồi tớ mới được nói câu ấy mà.”

Heath và các bạn cười phá lên, và khi vài người nữa vào phòng tay trong tay với người bạn đời, anh lập tức sửa soạn chỗ cho Lord Oakley, Công tước xứ Norfolk, Công tước xứ, và Lord Nottingham, rồi giành nửa giờ để thảo luận về cuộc đi săn cho tới khi được gọi ra ăn tối.

.

.

Còn tiếp

 

[Tiểu thuyết mpreg dịch] – HNSD: C23 (2)

Tên gốc: Groom Of Convenience 

Tạm dịch: Hôn nhân sắp đặt

Thể loại: Tiểu thuyết đồng tính, MPREG, lãng mạn, lịch sử, thế giới khác (nam-nam hay nữ-nữ đều có khả năng mang thai).

Tác giả: Vicktor Alexander

Người dịch: Yoyo

Hiệu đính: Raph

.

.

Chương 23 (2)

Xe ngựa kế tiếp chở Whitcomb, Yarborough, và Galeon, họ đều vỗ lưng Heath và ôm chặt Lucien. Từng người một đều khen ngợi vẻ đẹp của cậu. Lucien làm dáng khi được họ chú ý tới và bật cười khi Heath híp mắt xua bạn về phòng, giao họ cho người hầu chăm lo họ trong tuần này.

Xe ngựa kế tiếp chở Công tước và Công tước phu nhân xứ Brighton. Công tước trông có vẻ mệt mỏi—Đôi mắt xanh có quầng thâm, làn da vàng ủng nhợt nhạt và phờ phạc. Anh ta cao và gầy, chiếc áo khoác và gile xanh nâu khoác trên người, anh ta run rẩy bên dưới chiếc áo khoác ngoài. Chiếc áo quân phục Hessians trông có vẻ cũ, và quần trông như thể được vá qua vài lần. Lucien đã nghĩ rằng chắc nhà Brightons phải thiếu thốn lắm; nhưng mà, Công tước phu nhân  Brighton bước ra khỏi xe ngựa sau chồng lại mặc một chiếc váy xòe bằng lụa muslin cực mịn. Lucien gần như thoái lui khi tưởng tượng ra rằng cô ta sẽ quét sạch và phá hoại mọi thứ đồ trong nhà. Màu sắc thì cực trắng. Cô mặc một chiếc áo viền lông ở cổ áo và cổ tay áo. Cái mũ bonnet thì rộng vành không giống bất cứ cái mũ nào mà Lucien từng thấy. Chiếc mũ toàn ren và dây dợ. Lucien phát hiện mình cũng muốn có một cái. Cậu sớm biết như vậy là không nên và thắc mắc làm sao cô ta có được cái đó.

Cô ta đeo găng ren trắng, cầm tay chồng và bước về phía họ. Cô ta xinh xắn, nhỏ người hơn Lucien, đầy đặn và đẫy đà, lọn tóc vàng rủ xuống quanh mặt và đôi mắt màu xanh sáng. Khuôn mặt trang điểm bằng mỹ phẩm, và đôi hoa tai saphia sáng lóe. Vòng cổ kim cương lấp lánh quanh cổ. Lucien liền biết tại sao chồng cô trông lại có vẻ giản dị như vậy; rõ ràng là tất cả tiền tài của công tước đều được sử dụng cho công tước phu nhân và tủ quần áo. Lucien định lắc đầu vì sự phù phiếm đó, nhưng rồi kìm lại và mỉm cười khi họ tới gần.

“Xin giới thiệu đây là Công tước và Công tước phu nhân xứ Brighton,” Imogen nói.

“Thưa phu nhân, rất vinh hạnh được gặp cậu,” Công tước phu nhân mỉm cười khi lại gần.

“Cô cũng vậy,” Lucien đáp lại, đưa tay ra để Công tước hôn lên tay, thấy tay anh ta hơi run lên, và rồi cầm tay Công tước phu nhân hôn lên đó. “Rất hân hạnh được hai người đến chơi. Chúng tôi hi vọng là hai vị cảm thấy thoải mái và dễ chịu. Nếu có gì không vừa ý, đừng do dự, hãy nói với chúng tôi.” Xoay người, Lucien chỉ vào hai đứa con sinh đôi Bena và Ben của Wilhelmina và Imogen. “Bena và Ben sẽ phục vụ hai vị.”

“Rất tốt,” Công tước phu nhân mỉm cười nói. Cô ta nhìn Bena từ trên xuống dưới, mỉm cười khi cô bé hơi đỏ mặt. Lucien nhướn mày.

Cậu mơ hồ nhìn sang Heath và thấy Imogen nhướn mày giận dữ. “Đến đây, Bena. Giúp tôi dọn toilet.”

“Vâng thưa phu nhân,” Cô bé cúi người nói.

Ben bước đến không nói một lời, cầm túi cho công tước, vác lên vai, và đi theo người đàn ông gầy gò lên tầng và vào nhà. Lucien đợi cho đến khi họ đi khỏi mới quay sang Heath.

“Cái quái gì vậy chứ?” Cậu rít lên.

“Anh nghĩ công tước phu nhân này có lẽ là một trong những người thích phụ nữ,” Heath nói. Lucien giật mình quay lại nhìn lên nhà.

“Em phải đi giải cứu Bena đây,” Cậu nói, bước về phía đó.

“Em đừng làm thế,” Heath nói, đưa tay ngăn cậu.

“Nhưng mà, Pompinshire,” Lucien rít lên, quay lại túm lấy áo gile của Heath, “những người đó nhắm vào người của chúng ta, và nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ họ. Chúng ta không thể để một vị khách nào chiếm tiện nghi của họ.”

Đôi mắt Heath ấm áp, và anh nựng gò má Lucien. “Đây là lý do họ rất ngưỡng mộ em,” Anh nói.

“Nhưng thật ra, em không cần lo lắng đâu. Imogen và Wilhelmina đã dạy dỗ con họ, cả trai lẫn gái, làm sao để đối phó với tình huống không mong muốn mà không xúc phạm hay đụng chạm tầng lớp quý tộc. Bena sẽ ổn thôi.

Lucien híp mắt. “Anh chắc chứ?”

“Chắc chắn,” Lucien gật đầu nói.

Lucien gật đầu đáp lại và quay lại đợi xe kế tiếp. Không lâu sau. Là Rourke và Charlote, khi họ xuống xe ngựa, Lucien kìm chế không chạy lại ôm chị gái mà vội lên tầng vào phòng khách trò chuyện hàng giờ như họ từng làm. Lucien và chồng không mời anh chị em vì Lucien sẽ cảm thấy như thể bị soi mói cả tuần liền. Nhưng Charlotte  và cậu rất thân, mà Rourke và Heath đã thân thiết hơn sau sự vụ ở Trang viên Cavendish ba tháng trước. Lucien rất vui khi việc đó kết thúc.

“Charlotte,” Lucien vui vẻ nói, choàng tay ôm chị, cô cũng ôm lại cậu thật chặt.

“Luce, em sao rồi? Không quá ốm nghén đấy chứ?” Charlotte chậm rãi hỏi.

Lucien lắc đầu. “Không gì là em không kiểm soát được nhé,” cậu nói.

“Vì em là người nhà Hawthorn mà,” Rourke cười khúc khích rồi đẩy Charlotte sang bên hôn lên má Lucien. “Em sao rồi cậu bé? Sáng nay bọn trẻ định cùng bảo mẫu đến gặp em họ mới, nhưng bọn anh quyết định đến Southerby trước một ngày mà không dẫn theo chúng để người lớn chúng ta có thêm thời gian.”

Lucien cười thật tươi với anh. “Ồ, vậy tuyệt quá. Chắc chắn là Eshe mong gặp bọn trẻ lắm. Em ổn ạ, cám ơn anh. Mà có vài nhân vật thú vị đến nữa. Em nghĩ là chẳng có ai gây ra scandal gì lớn đâu. Nhưng mọi người không chỉ góp phần vào thành công trong đám cưới của bọn em mà còn cả việc xây dựng Southerby nữa. Vậy nên không có gì tồi tệ cả. Em không nghĩ là chúng ta sẽ gặp vấn đề gì lớn đâu. Hi vọng là vậy.”

Rourke gật đầu. “Tốt lắm. Em không nên căng thẳng khi chủ trì một bữa tiệc tuần trong điều kiện này.”

Charlote đánh vào tay chồng và hờn dỗi. “Em ấy có phải là thứ đồ dễ vỡ đâu Rourke. Em ấy đã là một người phụ nữ sắp làm mẹ rồi. Bọn em đã học được nhiều rồi mà.”

Rourke đảo mắt. “Đúng vậy, vợ yêu.”

Lucien cười phá lên rồi lại cầm tay Heath. Rutherford, một người hầu bước tới, giúp Charlotte và Rourke xách đồ rồi dẫn họ lên phòng.

Lucien thở dài và quay sang Heath. “Còn bao nhiêu người nữa?” Cậu mệt mỏi hỏi. Lucien nhìn sang Imogen, bà kiểm tra danh sách.

“Chỉ còn ba cặp đôi nữa thôi, thưa cô chủ,” Bà mỉm cười cảm thông.

Lucien gật đầu. “Đúng vậy, em có thể làm được. Còn có ba cặp nữa thôi mà.” Cậu thẳng người lên và đặt tay lên bụng, đấu tranh với cơn buồn nôn đột ngột nổi lên.

“Ba cặp đôi và ba người độc thân nữa thưa cô chủ,” Imogen thông báo.

“Sáu á?” Lucien kêu lên. Cậu nhìn Heath, anh gật đầu. Lucien lắc đầu. “Em cần ít trà gừng và bánh mì nướng nếu muốn sống sót qua sáu bận nữa đấy. Dù nói gì với Charlotte, em vẫn phải thừa nhận là khá mệt mỏi với cơn sốt vô tận này.”

Không ai nói gì cho đến khi Wilhelmina vỗ tay và lên giọng bảo người hầu đem đồ ăn cho Lucien cũng như hai người hầu khác kê bàn ghế ra. Việc này khá là kỳ quặc và chưa từng có, nhưng vào lúc này Lucien chẳng quan tâm. Cậu cần ngồi nghỉ, cần ăn, cậu chẳng quan tâm đến ai khi ăn cả.

Trong khi đợi bữa ăn thì một chiếc xe khác đến, chở theo Nam tước và Nam tước phu nhân xứ Leeds.

Họ đều dạn dĩ, cao, gầy, và hoàn toàn dễ bị lãng quên với mái tóc và đôi màu nâu. Lucien và Heath phải hỏi Imogen tên họ khi họ bước tới, cậu và chồng đã quên béng mất. Lucien cảm thấy thật tệ, và cậu biết là sẽ phải tìm hiểu thêm về…Nam tước và Nam tước phu nhân hơn nữa. Cậu hiểu cảm giác bị người khác coi như vô hình, nhưng chú ý đến rồi lại quên ngay như vậy thì tệ hơn nhiều.

Người hầu đi đến, Lucien và Heath ngồi xuống ăn vội bữa sáng. Bụng Lucien ổn định lại, cậu thở phào nhẹ nhõm. Cậu đứng dậy, Lucile, Robert và Daven (người hầu), dọn đĩa và bàn, và cũng sau một thời gian tương đối, xe ngựa kế tiếp đến, chở ba người đàn ông mang giới tính phụ nữ đến, mà Lucien mong là sẽ thành cặp với các bạn của Heath. Ba người đàn ông bước ra trò chuyện với nhau cho đến khi thấy Heath và Lucien. Họ ngừng trò chuyện và trở lại hình mẫu đúng mực và tinh tế. Người giám hộ của họ đứng đằng sau, cẩn trọng nhìn theo họ bằng đôi mắt xanh khi từng người dừng lại trước mặt Heath và Lucien rồi được giới thiệu.

“Lady Charles Daniger, con trai của Bá tước xứ Pembroke,” Imogen giới thiệu người phụ nữ trẻ đầu tiên, một cô gái xinh đẹp với mái tóc vàng cuốn thành búi tao nhã trên đỉnh đầu. Cậu ấy cúi chào Heath và Lucien, đỏ mặt khi Heath hôn lên tay mình.

Lucien đưa tay lên che miệng để giấu nụ cười, nhận thức được là dù là vết sẹo của chồng mình làm anh trông đáng sợ, thì cũng làm anh trông đẹp trai một cách đầy ấn tượng với phụ nữ. Cậu bình tĩnh lại khi Lady Charles nhìn sang mình, và lịch sự mỉm cười với người phụ nữ trẻ, cúi chào lại cậu ấy và chào đón cậu một cách ấm áp rồi chỉ cậu sang một người hầu.

Lucien xoay người và đợi giới thiệu người kế tiếp.

“Lady Arthur Blackwood, con trai của Hầu tước Durham.”

Lucien mỉm cười với người phụ nữ trẻ bước lên. Đôi mắt màu hạt dẻ, và mái tóc đen xoăn lọn buộc một bên. Trông thật ngọt ngào, nhưng Lucien có thể thấy được sự thông minh ẩn giấu sau đôi mắt ấy. Cậu ta cúi người chào Heath và để Heath hôn lên tay mình, rồi quay sang cúi chào với Lucien. Khi Lucien cầm tay cậu hôn lên đó, cậu cảm thấy cậu ta truyền một mảnh giấy vào tay cậu. “Cám ơn.” Lady Arthur thở phào nhẹ nhõm khi buông ra, Lucien gật đầu, bí mật giấu tờ giấy dưới găng tay khi chỉ Maribele, con gái của Wilhelmina, cho Lady Arthur. Cậu mỉm cười trấn an cậu ấy, dù là bên trong thì đầy tò mò. Cậu đặc biệt muốn biết mẩu giấy viết gì. Nhưng cậu biết rằng phải đợi đến khi chỉ có một mình thì mới được phép đọc.

Quay lại với thực tại, Lucien quay sang nhìn người cuối cùng.

“Lady Octavius York, con trai của Công tước xứ Cornwal.”

Lucien nghe một người hầu giật mình kêu lên sau lưng và quay lại nhìn anh ta, ngạc nhiên khi thấy đó là Leonidus, con trai của Wilhelmina và Imogen, một trong số những người lực lưỡng nhất Lucien và Heath có được.

Lucien hạ tầm mắt mơ hồ nhìn Leonidus rồi quay lại nhìn Lady Octavius, gương mặt người phụ nữ trẻ hoàn toàn thất sắc khi nhìn thấy Leonidus. Lucien không biết câu chuyện đằng sau, nhưng cậu nhận thấy vào lúc đó hi vọng bữa tiệc không có có lẽ chỉ là mơ ước của cậu mà thôi. Lady Octavius có mái tóc màu đỏ sẫm làm nền cho gương mặt nhợt nhạt có chút tàn nhang, đôi mắt xanh mở to nhìn Heath và Lucien. Đôi mắt lớn đến mức Lucien đã nghĩ đến con mèo cậu và Charlotte từng nuôi khi còn nhỏ. Lady Octavius mặc một chiếc váy muslin màu hồng nhạt chấm bi màu trắng, khăn choàng trắng trên vai, và chiếc mũ bonnet ngụ trên đỉnh đầu. Chiếc dù màu hồng của cậu hơi rung lên trên tay khi bước về phía Heath, đôi mắt thỉnh thoảng liếc qua Leonidus.

“Sự hiện diện của cậu là niềm vinh dự của chúng tôi,” Heath mỉm cười nói.

“Cám ơn ngài đã mời, thưa công tước,” Lady Octavius nói bằng chất giọng mềm mại, mắt nhìn xuống, má hơi ửng hồng, đỏ mặt cúi chào.

“Là vinh dự của chúng tôi,” Lucien nói khi người phụ nữ trẻ bước về phía cậu. Họ chào hỏi nhau. Lucien bảo Leonidus xách đồ cho Lady Octavius về phòng, trong khi bảo Janice để mắt đến anh trai mà vẫn để cho anh có cơ hội nói chuyện với Lady Octavius nếu cần. Lucien cảm thấy hai người họ đã biết nhau từ trước. Cậu ước gì biết được chi tiết câu chuyện đằng sau.

Một ngày nào đó sự tò mò sẽ khiến mình gặp rắc rối, cậu tự răn đe bản thân. Cậu và Heath được giới thiệu Miss Evanston, người giám hộ nói với họ một cách không chắc chắn lắm rằng sẽ trông chừng Lady Octavius vì cậu ta hơi bốc đồng và sẽ tiếp tục phải như vậy cho đến khi cậu ta kết hôn. Lucien chỉ gật đầu, trong khi Heath nhún vai để không cười phá lên. Wilhelmina tự mình chỉ cho Miss Evanston phòng của cô ta, và khi cô ta đi khuất tầm mắt, Lucien sà vào lòng chồng cười giòn giã.

“Cô ta sẽ không hoàn thành nghĩa vụ trông chừng cậu ấy đâu, bởi vì rõ ràng là Lady Octavius và Leonidus đã có gì đó trước đó rồi,” Heath cười khúc khích.

Lucien gật đầu. “Anh cũng nhận thấy à?”

“Bà xã,” Heath nói, gạt sợi tóc của Lucien sang bên, “Chỉ có người mù hay ngu ngốc mới không nhận ra.”

Xe ngựa kế tiếp chở vợ chồng công tước xứ Norfolk. Lucien lập tức đứng thẳng người. Chỉ có vài gia tộc công tước được trọng vọng như Công tước và Công tước xứ Norfolk, không chỉ vì họ là một trong số những gia tộc giàu nhất ở Angland, mà còn vì họ là một cặp đặt biệt. Vì vậy, Lucein và Heath đã phá lệ mời họ trong khi những người khác thậm chí còn không làm, chắc chắn là sẽ bị cự tuyệt. Sự thực là lời mời của Heath và Lucien được nhận một cách vui vẻ khiến cả hai người đều kinh ngạc.

Xe ngựa dừng lại. Lucien nín thở khi cửa mở ra và bậc thang hạ xuống. Đôi giày đen bóng loáng nhất lọt vào mắt, Lucien nhìn từ đôi giày lên đến đôi chân dài cơ bắp trong chiếc quần màu xám, đến cặp đùi vững như thân cây, vòng eo thon, bờ ngực vạm vỡ, cần cổ dày dặn, đến chiếc cằm bạnh có râu quai nón, đôi môi dày dặn, cánh mũi dài,  qíu tộc, đôi mắt màu xanh bão, mái tóc dày màu đen, và làn da rám nắng. Công tước xứ Norfolk. Công tước rất hào nhoáng. Người ta đồn rằng bà cố của bà cố của bà cố nội của anh là người cầu hôn và ông cố của ông cố của ông cố nội anh đã để mắt đến bà và rồi lập tức sa vào lưới tình. Người đàn ông của gia đình vẫn luôn ao ước tìm được người phụ nữ xinh đẹp nhất trên thế giới để kết hôn, và nghe nói Ambrose cũng không ngoại lệ. Anh ta xoay chiếc mũ trên đầu rồi quay lại đỡ vợ ra khỏi xe, và Lucien không thể không ghen tị khi cảm thấy Heath cứng người bên cạnh.

Một bàn chân mang vớ và đi giày cao gót xuất hiện ở bậc xe, một đôi tay đeo găng lọt vào tầm mắt từ trong bóng tối của xe ngựa, và rồi người đàn ông mang giới tính phụ nữ người Tafrican đẹp nhất mà Lucien từng thấy trong đời bước ra từ xe ngựa. Công tước phu nhân xứ Norfolk. Cậu đã từng là nô lệ trên đường đến Khu đại lục khi công tước nhìn thấy mà không rời mắt được khỏi cậu ở bến tàu. Chuyện kể rằng công tước đã leo dây lên tàu, trả cho thuyền trưởng một khoản hậu hĩnh để có được cậu, và rồi dạy cậu nói tiếng Anglish. Công tước phu nhân đã được tặng căn nhà riêng và có người giám hộ, được đối xử như một quý bà, và được sống bên cạnh công tước. Cho đến khi cậu được mời đi vũ hội. Sau khi kết thúc vũ hội, công tước nói anh yêu cậu, và khi cậu thừa nhận cũng yêu anh, họ đính hôn và nhanh chóng kết hôn. Hai người họ có mười hai người con, và nếu Lucien không nhìn lầm chỗ phồng dưới váy công tước phu nhân, thì họ đang sắp chào đón đứa con thứ mười ba.

Làn da của công tước phu nhân giống như socola sữa phủ lên thân hình gầy gò, đôi môi đầy đặn, đôi mắt như trái hạnh nhân, cánh mũi lớn nhưng cân xứng với gương mặt. Đôi mắt lấp lánh hạnh phúc, màu nâu sẫm. Bàn tay thuôn dài với những ngón tay mảnh khảnh, dù là được bọc trong găng tay trắng. Cậu mặc một chiếc áo choàng bằng lụa màu xám nhạt, khăn choàng đỏ viền xám bên dưới. Cậu đội một chiếc mũ bonnet rộng vành, tương tự Công tước phu nhân xứ Brighton, nhưng trong khi chiếc mũ của cô ta trông giống như cố khoe mẽ, thì chiếc mũ của Công tước phu nhân xứ Norfolk lại bổ trợ cho trang phục của cậu một cách hoàn hảo. Chiếc mũ kết nơ và lông màu đỏ và xám, mái tóc dày màu đen, được thắt một cách nghệ thuật thành lọn uốn quanh mặt, khiến cho cậu tỏa sáng như một viên đá quý xinh đẹp dưới ánh nắng mặt trời. Lucien thất thần, cậu có thể hiểu tại sao công tước lại trèo thang dây giữa bên tàu để có được người phụ nữ Tafrican xinh đẹp này.

“Thưa công tước, cám ơn đã mời chúng tôi. Chúng tôi không nhận được lời mời như ngài nghĩ đâu,” Công tước cười rạng rỡ nói.

Heath mở miệng định đáp lời nhưng kịp dừng lại khi một người khác xuống từ phía sau xe ngựa nơi để hành lý. Công tước và Công tước phu nhân xứ Norfolk quay lại và giật mình.

“Fayette!” Công tước xứ Norfolk la lên. Trông anh cực kỳ giận dữ rồi quay lại tỏ vẻ hối lỗi với Heath và Lucien.

“Xin hãy lượng thứ cho chúng tôi. Fayette là con trai (mang giới tính nam) tôi. Gần đây thằng bé đã đến tuổi mà vẫn chưa được giới thiệu với xã hội, mà thằng bé lại không thích bị bỏ lại với người giám hộ. Có vẻ như thằng bé đã trốn ở chỗ để hành lý. Chúng tôi thực sự xin lỗi,” Công tước nói khi ra hiệu cho Fayette tiến lại chỗ họ.

Fayette, một cô bé xinh đẹp, thậm chí còn xinh đẹp hơn cả bố mẹ, với mái tóc vàng mật ong xõa dài, xõa xuống, chậm rãi đi về phía họ. Cô bé mặc một chiếc quần màu nâu và áo sơ mi cũ của người hầu.

“Fayette, con đang mặc gì vậy?” Mẹ cô bé lo lắng hỏi.

Lucien cố không bật cười, ngay khi nhận ra Fayete rõ ràng là một mối rắc rối của bố mẹ mình. Cậu quay lại ra hiệu cho Patty tiến lại. “Lady Fayette, ta giới thiệu cho cháu hầu gái riêng của ta, sẽ coi sóc cháu tuần này. Cô ấy sẽ đảm bảo cháu sẽ hưởng thụ tuần này với vài thứ mà ta không dùng nữa, vì ta đang có bầu, mà cháu trông có vẻ tầm tuổi như ta. Nếu cháu hứa sẽ không gây rắc rối, ta hứa sẽ chuẩn bị cho cháu trong sự kiện của người lớn mà không bắt cháu ở trong phòng trẻ suốt ngày với con gái của chúng ta, Eshe, và các anh chị em. Chúng ta thỏa thuận nhé?”

Lady Fayette nhìn lên. “Vâng thưa ngài! Cám ơn ngài!”

Lucien lắc đầu. “Không có gì đâu. Nào, đi theo Patty kiếm đồ phù hợp với con trai của công tước nào.”

“Vâng thưa ngài.” Lady Fayette chạy theo sau Patty.

Công tước và Công tước phu nhân xứ Norfolk nhìn theo con trai rồi quay lại chú ý tới Lucien. Họ cười thật tươi, và công tước phu nhân nói, “Rất cám ơn cậu. Cậu đúng là một thiên thần.”

Lucien tùy tiện phất tay. “Không đâu. Tôi chỉ là một người phụ nữ nhớ rằng bị bỏ lại thì sẽ thế nào, bị người giám hộ cầm tù dù là đã đủ tuổi rồi, trong khi cả gia đình đều đi dự tiệc. Tôi không đủ táo bạo, hay dũng cảm, để trốn trong chỗ để hành lý như Lady Fayette, nhưng vẫn luôn muốn được đi.” Cậu cười khúc khích. “Mà, cậu bé sẽ hối hận thôi khi nhận ra người lớn chúng ta buồn tẻ thế nào.”

Họ đều bật cười, và rồi Công tước phu nhân nắm tay Lucien. “Cậu đúng là rất tuyệt vời. Cám ơn đã mời chúng tôi.”

Lucien cười thật tươi. “Cám ơn đã nhận lời chúng tôi.” Cậu quay lại và chỉ vào Annise. “Annise sẽ là người hầu riêng của cậu trong tuần này. Nếu cậu cần gì, cứ nói với cô ấy, cô ấy sẽ săn sóc cho cậu.”

“Cám ơn,” Công tước xứ Norfolk nói.

“Chúng tôi rất lấy làm vinh dự,” Heath nói.

Lucien đứng cạnh Heath và nhìn theo Công tước xứ Norfolk choàng tay ôm eo Công tước phu nhân lên tầng vào nhà.

“Anh sẽ dịu dàng và ngọt ngào với em như thế trong những tháng mang thai sau chứ?” Lucien mỉm cười hỏi.

Heath bật cười. “Ý em là sao? Giờ anh đã dịu dàng và ngọt ngào với em rồi mà.”

Lucien cười. “Thật đấy. Anh, vị công tước đáng sợ của em, không phải là một con quái vật như mọi người nghĩ đâu.”

“Chỉ với em thôi,” Heath nói khi hít hà cần cổ Lucien rồi dịu dàng hôn lên điểm bên dưới tai Lucien. Lucien rùng mình, rồi họ quay lại ngay khi nghe tiếng xe ngựa kế tiếp đi tới, và khi xe ngựa dừng lại, Lucien đã sẵn sàng cho cuộc giới thiệu kế tiếp.

.

.

Hết chương 23